[Đm/End] Sau Khi Chia Tay Thì Bị Đàn Anh Mang Đi – Chương 10: Tờ giấy – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Sau Khi Chia Tay Thì Bị Đàn Anh Mang Đi - Chương 10: Tờ giấy

Quá khứ nặng trĩu

***

– Hiện tại –

\”Chúng ta còn có thể sao?\”

Trịnh Lam nhớ đến ngày chia tay hôm ấy, anh đứng bên trong cửa kính tại sân bay, hỏi cậu câu này.

Trịnh Lam thường thường sẽ có những giấc mơ về sân bay.

Bởi vì khi đó trời sương mù dày đặc, cậu không thể nhìn rõ bóng dáng rời đi của Bùi Yến, cho nên đôi khi nằm mơ cũng dễ bị phân tâm.

Trịnh Lam suýt chút nữa đã ngủ gục trên ghế. Khi đó bóng lưng mơ hồ của người kia đang nằm trên chiếc giường nhỏ đối diện, trên người phủ một tấm chăn bông.

Bùi Yến xấu xa như vậy, Trịnh Lam đành phải dẫn anh đi lên.

Trong phòng nghỉ của cậu ngoại trừ ga giường vỏ chăn thì hầu như không có cái gì thuộc về cậu.

Trên bàn sách nhỏ chỉ là những cuốn sách chuyên môn cơ bản, tủ đầu giường là sạc dự phòng, tiền lẻ và những cuốn sổ ghi chép kín chữ, sàn nhà sạch không tì vết.

Bùi Yến nhìn một phát là thấy hết tất cả, ngón tay gõ gõ bàn một cái.

Căn phòng chật chội, Trịnh Lam đứng bên cạnh Bùi Yến một lúc, sau đó nói: \”Em đi rót nước.\”

Trịnh Lam đi về văn phòng, từ trong ngăn tủ lấy ra một hộp trà Bích Tầm Phiêu Tuyết*, đun nước sôi lên, sau đó ngâm trà trong ba phút. Cánh hoa màu trắng từ từ nổi lên giống như một chiếc thuyền nhỏ bé trên hồ nước xanh lục.

*Bích Tầm Phiêu Tuyết (Bitan Piaoxue (Snow-flying) Jasmine Tea) có nghĩa là tuyết bay trên hồ nước xanh. Đây là một loại trà xanh được lấy ở Núi Nga Mi, sau đó lá trà được trộn chung với hoa nhài lấy từ huyện Kiên Vi tỉnh Tứ Xuyên. Mùi vị trà rất êm dịu, hậu vị ngọt ngào.

Đợi nguội một chút, Trịnh Lam mới bưng tách trà tới.

Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa, Bùi Yến không còn đứng ở chỗ cũ nữa mà đang nằm trên giường.

Trịnh Lam dừng bước, nước trà trong tách văng ra vài giọt lên trên mu bàn tay cậu, nóng đến mức cậu nhíu cả mày, bước nhanh vào rồi thả tách trà xuống.

Lúc này cậu mới cẩn thận nhìn Bùi Yến đang ngủ trên giường.

Thật ra từ lần đầu tiên Trịnh Lam nhìn Bùi Yến ngủ, cậu đã cảm thấy người này đẹp quá mức, giống như anh không có thật vậy.

Khi ấy cậu chỉ là cảm khái, lúc Nữ Oa tạo ra con người đôi tay lại có thể vững vàng như vậy. Sau khi quen Bùi Yến, Trịnh Lam sẽ thường vuốt lông mày, mắt mũi của anh, giống như đang nghiên cứu cái gì đó.

Bùi Yến cười cười rồi hôn cậu, hôn đến khi hai mắt Trịnh Lam mơ hồ, anh đẹp trai nào đứng trước mặt cũng không phân biệt nổi.

Trịnh Lam nghĩ tư thế của anh cậu có hơi giống nhau khi nghỉ ngơi ở đây, có thể là sau khi bước vào phòng, hai người bọn họ đều vô cùng mệt mỏi.

Giữa trưa Dư Việt nói những lời như vậy, Trịnh Lam đều nhớ hết, cậu chính là kiểu người như vậy.

Dễ dàng ghi nhớ, mãi không quên rồi tự hành hạ chính mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.