Nhật kí xuất viện.
Sau khi xuất viện, Khưu Niệm Vân tạm thời ở lại nhà của Bùi Thư Ngôn như đã hẹn.
Cuộc sống dưới mắt mẹ mình có thể nói là buồn vui lẫn lộn, chất lượng đời sống tăng cao vùn vụt, đồng thời thì chất lượng tinh thần cũng giảm xuống vèo vèo.
Còn Bùi Thư Ngôn thì cũng không thực hiện được viễn cảnh nghỉ liên tục ba mươi ngày tươi đẹp kia, anh hoàn toàn không ngờ rằng tới cả tổng giám đốc cũng đã vượt qua muôn vàn khó khăn để duyệt đơn cho anh, vậy mà cuối cùng lại đứt đoạn ngay cửa ải cuối cùng trên người cô Vân.
\”Maldives… Maldives…\”
Khưu Niệm Vân vừa cười vừa ủi phẳng âu phục giúp anh.
Mấy ngày gần đây lại quay về nề nếp cũ, Bùi Thư Ngôn sáng chín chiều sáu như thường ngày còn Nhiễm Vũ Đồng thì ở nhà sống cuộc sống nghỉ dưỡng.
Trước kia ngày nào cũng gặp thì chả có cảm giác gì, cách một cánh của cũng không thấy là quá xa. Bây giờ ban ngày không gặp được mặt, bản thân lại buồn chán không có việc gì để làm. Thế là Nhiễm Vũ Đồng tập thể dục xong rồi lại đi làm việc nhà, những thời gian rảnh rỗi còn lại đều dành để nhớ Bùi Thư Ngôn.
Cách nhớ người ta của Nhiễm Vũ Đồng cũng rất đơn giản, dựa vào bản thân mình, gửi tin nhắn Wechat.
Đa số cậu đều tránh quấy rầy công việc của Bùi Thư Ngôn, dù sao thì quản lý Bùi cũng đã không tới công ty tận một tuần rồi, còn rất nhiều việc tồn lại cần anh làm. Nhiễm Vũ Đồng cũng không muốn liên tục khiến anh phân tâm, làm cho người ta vất vả hơn.
Nhưng mà cũng có những lúc nhớ nhung khôn nguôi, Nhiễm Vũ Đồng nhớ anh tới nổi sắp cọ môi ra tia lửa luôn rồi mới cực kì kìm nén gửi cho anh một câu \”Đang làm gì đó\”.
Có khi sẽ nhắn thêm hai câu báo cáo tình hình hôm nay, có khi thì nhắc anh đừng quên cho cá anh, có khi chỉ nhắn một cái sticker mà thôi. Nhưng cho dù cậu chỉ gửi một dấu chấm câu thôi thì Bùi Thư Ngôn vẫn trả lời lại từng cái một không sót tin nào.
Hôm nay là một ngày thứ tư đầy đau khổ mệt mỏi, đường thương đau đầy ải nhân gian.
Sáng nay lúc ba người quây quần ăn sáng trên bàn ăn, Nhiễm Vũ Đồng phát hiện ra Bùi Thư Ngôn chỉ ăn mỗi một quả trứng luộc rồi mệt mỏi ngáp một cái.
Sau khi đối phương ra khỏi cửa, Nhiễm Vũ Đồng yên lặng vòng qua bên người Khưu Niệm Vân, ngoan ngoãn gọi một tiếng: \”Mẹ\”.
Quý bà này đang tập theo Pamela trong phòng khách, đá một động tác chân ra sau thật tiêu chuẩn, suýt chút nữa đã đá ngã luôn đứa con đang mong ngóng đằng sau mình.
\”Ôi trời.\” Khưu Niệm Vân xoay người lại hết hồn la lên, chỉ thấy Nhiễm Vũ Đồng đó giờ lúc nào cũng phản ứng nhanh nhạy lập tức nhảy sang một bên, đã né trước nên tránh được.
\”Sao con đi mà không nghe tiếng gì hết vậy?\” Khưu Niệm Vân đưa tay kéo người suýt chút nữa đã bị ngộ thương qua, cười ha hả vuốt lưng cho đứa nhỏ.
\”Con có một chuyện muốn nhờ ạ.\” Nhiễm Vũ Đồng hiển nhiên là cũng không quá để ý tới một màn chen ngang vừa nãy, chuyển qua diễn một màn như trên phim truyền hình.