Chịu không nổi.
Mãi tới sau khi đi theo Bùi Thư Ngôn lẻn chuồn vào trong cửa như ăn trộm rồi mà đầu óc của Nhiễm Vũ Đồng vẫn còn đang ngơ ngác.
Sao tự nhiên đồng ý rồi?
Phòng làm việc? Ngủ trưa á?
Dù cho có dùng lý do gì để thuyết phục mình thì đầu óc khi tự dưng hâm hấp như thế rõ ràng là không đúng chút nào, mà ngược lại thì trông vẻ mặt của Bùi Thư Ngôn lại như thể đây là chuyện đương nhiên. Anh nhân lúc Nhiễm Vũ Đồng vẫn còn đang sững người thì đã sắp xếp giường sofa xong xuôi hết cả rồi.
Ngoài trừ cái chăn điều hoà Nhiễm Vũ Đồng đã quen thuộc từ lâu thì lần này lại còn có ga trải giường và gối mềm nữa.
\”Thần khí cho văn phòng mà Chu Dục giới thiệu cho anh đó.\”
Dường như là nhìn ra được sự khó hiểu của Nhiễm Vũ Đồng nên Bùi Thư Ngôn chủ động giải thích: \”Lúc gấp gọn thì không chiếm chỗ, ngủ trưa cũng có thể thoải mái hơn một chút.\”
Nhiễm Vũ Đồng vẫn không hó hé tiếng nào, vì cậu biết trước giờ Bùi Thư Ngôn không ngủ trưa.
\”Lâm Lâm với Thi Nhã ăn cơm xong thì đi ra ngoài dạo rồi, còn quản lý Lăng thì chắc là đang ở trong phòng gym.\”
Nói đến đây thì Bùi Thư Ngôn dừng lại một chút, ánh mắt như có như không chọt lên người Nhiễm Vũ Đồng một cái: \”Chỉ có em bé của anh là lén ngủ trong chỗ làm việc mà thôi.\”
Thính tai của Nhiễm Vũ Đồng run lên, nhưng mà chắc là vì nhiệt độ điều hoà trong phòng cao quá nên lần này hai quả nho dưới mắt cậu chầm chậm nổi lên thành hai quả đào mật.
Tuy là cửa phòng làm việc đã đóng rất kín rồi nhưng Nhiễm Vũ Đồng vẫn phải cẩn thận xác nhận lại một lần nữa, đồng thời còn nhắc nhở Bùi Thư Ngôn chú ý âm lượng của mình đi.
\”Không thể nào không nói ở công ty được sao…\”
Cậu thấp giọng lẩm bẩm, cũng không biết là giả vờ không chịu hay là đang xấu hổ thật nữa.
\”Thế thì được nói ở đâu?\”
Bùi Thư Ngôn ôm lấy vòng eo thon gọn giấu dưới lớp áo thun rộng lớn kia, nửa ôm nửa đẩy người đưa lên giường.
\”Anh cũng có KPI đó, mấy câu kiểu này một tháng phải nói ít nhất đủ 300 lần.\” Người này tận dụng hết mọi cơ hội bắt đầu ngang ngược làm loạn: \”Em lại không chịu về nhà với anh nên anh chỉ có thể tận dụng cơ hội ở công ty, cứ bắt được em là nói thôi.\”
Nhiễm Vũ Đồng vừa mới nằm ngửa xuống, sau khi nghe thấy đối phương cứ giữ mãi cái dáng vẻ không đứng đắn thế này thì xoay người qua nhìn mặt vào tường luôn, lười nhìn anh nữa.
\”Hoặc là còn một cách khác nữa.\” Bùi Thư Ngôn lại càng được nước làm tới hơn, anh thân mật cọ cọ lên cổ cậu: \”Em nói cho anh nghe cũng được.\”
Cứ để mặc anh làm càn như thế này thì chắc chắn là không xong nổi, Nhiễm Vũ Đồng nhắm mắt lại, để kịp thời ngăn cản đối phương đưa ra yêu cầu gì quá đáng hơn nữa nên cậu chỉ có thể bực bội cam chịu nói: \”Anh cũng phải cho em mấy ngày thu dọn đồ đạc nữa chứ.\”