[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu – Chương 55 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu - Chương 55

Làm phiền em bé khoan dung nhiều hơn.

Nhiễm Vũ Đồng ấn nút khoá màn hình, vèo một cái chui xoạt lên giường.

Cậu ra sức kéo kín màn giường, trong không gian bị khoá kín một nửa này chỉ còn lại tiếng nhịp tim thình thịch của mình.

\”Cậu đừng có xấu hổ, càng xấu hổ càng làm cho đàn ông ăn rồi là ghiền đó…\”

Ôn Nam không hề biết trong nửa phút ngắn ngủi vừa rồi Nhiễm Vũ Đồng đã phải trải qua những gì nên vẫn còn lượn lờ quanh phòng, khoa chân múa tay giảng triết lí nhân sinh cho người ta.

Nhưng mà đương sự lúc này rõ ràng là đã không còn nghe thấy gì ngoài màn giường nữa rồi, hai tai cậu đã tự động tắt hết những tin tức xung quanh mình.

Nhiễm Vũ Đồng vẫn cứ nhìn chằm chằm vào lịch sử cuộc gọi mình ấn nhầm kia, nền trắng chữ đen, cắt ngang một màn hỏi đáp của cậu và Bùi Thư Ngôn.

Nhiễm Vũ Đồng: Anh có gì muốn khai báo với em không?

Bùi Thư Ngôn: Anh muốn.

Nhưng hình như lại liên kết với nhau rồi.

Gió từ điều hoà thổi nhè nhẹ giống như mấy cụ lắc lư quạt trong đêm, đang nhàn nhã, ung dung đứng xem cả màn kịch hay này.

Ngoại trừ hai chữ kia ra thì Bùi Thư Ngôn không còn nói thêm gì dư thừa nữa, tuy vậy nhưng Nhiễm Vũ Đồng vẫn cảm thấy một loại dự cảm vô cùng mãnh liệt đó là đối phương lúc này chắc chắn cũng giống hệt như mình, cầm điện thoại để mặc cho dòng tin nhắn tiếp theo thao túng tâm lí của mình.

Cậu cắn chặt môi, sự xấu hổ, giận dữ xộc lên trong từng câu chữ.

Nhiễm Vũ Đồng: Anh không biết cái gì hết!

Cậu còn cố ý gõ thêm một dấu chấm than đầy tính uy hiếp.

Bùi Thư Ngôn bên kia xoá xoá sửa sửa, hàng chữ \”Đối phương đang nhập\” cứ ẩn rồi hiện liên hồi. Đắn đo cả buổi trời cuối cùng vẫn quyết định thoả hiệp với cậu, dù sao thì da mặt của đứa nhỏ cũng mỏng mà.

Bùi Thư Ngôn: Ừm, anh không biết.

Khó thấy đối phương mới chịu xuống nước tha cho mình một lần, cục khí nghẹn trong lòng của Nhiễm Vũ Đồng nãy giờ rốt cuộc cũng từ từ thở phào ra.

Nhưng tiếc là chỉ trong một chốc thở phào đó thôi mà hai dòng tin nhắn mới lại nảy ra, mạnh mẽ xông thẳng vào trong mắt của Nhiễm Vũ Đồng.

Bùi Thư Ngôn: Nhưng mà em biết đó.

Bùi Thư Ngôn: Anh muốn.

Dù đã muốn thẳng thắn bày tỏ ý đồ riêng trong lòng mình rồi nhưng lại phải giữ mặt mũi cho đối phương thế này, Bùi Thư Ngôn bèn đổi cho nhân vật mất mặt này thành mình luôn vậy. Anh hi vọng trong bất kì tình huống nào Nhiễm Vũ Đồng cũng có thể không cần băn khoăn chuyện gì cả, cứ yên tâm thoải mái như vậy thôi.

Đầu ngón tay Nhiễm Vũ Đồng run lên, thoáng chốc đã hiểu ra ngay dụng ý của anh.

Cậu ấn một dấu chấm, thái độ cam chịu không cần phải nói cũng đã hiểu rồi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.