[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu – Chương 46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu - Chương 46

Tại vì quản lý Bùi đẹp trai.

Trăng vừa lên cao, lớp kính phủ đầy hơi nước lờ mờ hiện lên cơ thể rắn chắc của một người đàn ông. Trong không gian kín mít vang vọng lên tiếng của máy sấy tóc, màn hình điện thoại trên bồn rửa tay đột nhiên sáng lên, tiếng chuông báo chậm chạp lẫn vào trong tiếng ồn ào vừa khẽ vừa dễ bị bỏ lỡ.

Tay của Bùi Thư Ngôn khựng lại, khoé mắt lướt qua bắt chuẩn xác lấy dòng thông báo Wechat vừa nảy lên.

Nhiễm Vũ Đồng: Tệp.

Tiếng ù ù bên tai ngưng bặt, Bùi Thư Ngôn tắt máy sấy tóc đi, đưa tay qua trả lời tin nhắn trước.

Nhiễm Vũ Đồng: Đoạn phân tích số liệu chỗ 3.2.2 kia không hiển thị được, em tìm thử mấy cái mode khác để thay rồi nhưng vẫn không đúng lỗi, anh giúp em xem thử xem có còn cứu được nữa không?

Bùi Thư Ngôn mở tệp ra nhanh chóng lướt mắt qua một lượt, không đến một phút đã đưa ra được phán đoán sơ bộ.

Anh trả lời chắc nịch: Có cách cứu, để anh nghiên cứu thử xem.

Nếu như chỉ đánh giá qua vẻ bề ngoài thì hình tượng của Bùi Thư Ngôn rất dễ khiến cho người ta lầm tưởng anh là một người có đời sống tình ái rất phong phú. Thế nhưng sự thật lại trái ngược hoàn toàn, bản chất của anh vốn dĩ là một người vừa cứng nhắc vừa nhạt nhẽo, ngoài trừ tìm hiểu tri thức và tìm hiểu Nhiễm Vũ Đồng ra thì anh chẳng có hứng thú gì với những lĩnh vực khác.

Bây giờ Nhiễm Vũ Đồng lại ôm lấy bài luận văn của mình cùng nhào vào trong lòng mình thế này, đối với Bùi Thư Ngôn thì chẳng khác gì giấc mơ thành sự thật cả? Đây chẳng phải là niềm vui nhân đôi hay sao?

Anh ôm luôn cái đầu mới sấy được một nửa của mình hớn hở đi ra mở máy tính lên.

Đối với người thật sự thích học thì phản ứng đầu tiên khi gặp câu hỏi khó không phải là chạy trốn, mà là hai mắt toả sáng giống như Bùi Thư Ngôn trong lúc này. Ngón tay anh hơi cong lại nhấp chuột trông giống như một con diều hâu đói bụng rột rột đang giơ móng vuốt lên, tập trung tinh thần để chuẩn bị nhắm trúng vào con mồi của mình.

Tiếng nhấp chuột tách tách ở gần đây còn con mồi ở nơi xa vẫn đang ung dung ngồi đợi.

Nhiễm Vũ Đồng cong khoé môi lên, duỗi lưng một cái trước bàn học.

\”Vất vả rồi, thầy Bùi.\”

Sau đó cậu đã nhắn lại như vậy.

Thứ tư, Bùi Thư Ngôn hiếm khi xách theo một cái cặp đi làm.

Không chỉ có thế, hôm nay anh còn cố ý chọn mặc một bộ vest xám nhạt có hoa văn tối, trên cổ còn đeo thêm một cái cà vạt xanh đen ngay ngắn.

Giữa cái trời nóng này mà bên trong bộ đồ vest thẳng thớm kia của anh còn mặc thêm một cái gi-lê cùng màu nữa, tất cả đều phẳng phiu không một nếp gấp tới mức côn trùng mà rơi lên cũng phải trượt thẳng xuống.

Từ lúc Bùi Thư Ngôn vừa bước vào R.A Building thì mấy cô em ở quầy lễ tân đã ngầm hiểu trao đổi ánh mắt vô cùng hưng phấn với nhau. Thế là sau đó người này đã lần lượt đi lên lầu hai bổ sung một chữ kí, sau đó thì lên tầng cao nhất để lấy tài liệu mật, xong lại đi qua cách vách xin cái khẩu trang. Anh chỉ lo khí phách hiên ngang bước đi vững vàng, hoàn toàn không nhận ra những chỗ mình đi ngang qua chỗ nào cũng tụm lại thành một đám đông xì xào không ngừng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.