[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu – Chương 35 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu - Chương 35

Cậu có sợ chia tay không?

Tới sát giờ cấm cửa Nhiễm Vũ Đồng mới về được đến kí túc xá.

Trách thì chỉ trách cái tên keo dính chó không ai làm lại Bùi Thư Ngôn kia thôi, rõ ràng mười một giờ là đã đến rồi mà cứ một hai giữ người lại trong xe hơn nửa tiếng nữa mới thả cậu về.

Lúc đứng ngoài cổng trường cũng còn chưa đàng hoàng lại, nhân lúc cậu không phòng bị nắm tay người ta nữa.

Lúc Nhiễm Vũ Đồng vào phòng thì Ôn Nam đã lên giường nằm rồi.

Không ngờ đến giờ này rồi mà đối phương vẫn còn về nữa, Ôn Nam xoạch một phát ngồi dậy, cảnh giác lướt mắt nhìn Nhiễm Vũ Đồng một vòng, tới thở cũng không dám thở mạnh.

\”Làm gì mà nhìn tớ kiểu đó vậy?\” Nhiễm Vũ Đồng buồn cười đứng trước cửa, sau khi nhìn nhau với cậu ta một lúc thì muốn cúi đầu xuống cởi dây chun bên hông quần thể thao.

\”Bé Nhiễm, cậu gặp phải chuyện gì nhất định phải nói với tớ đó nha.\”

Giọng điệu của Ôn Nam rất nghiêm túc, ba chân bốn cẳng bò xuống giường ngay.

\”Không phải cậu ở nhờ trong nhà của đồng nghiệp sao? Làm gì có đồng nghiệp nào mà 11 giờ đêm rồi còn đưa khách về tận nhà nữa?\” Ôn Nam cúi đầu nhìn cái quần Nhiễm Vũ Đồng đang định cởi ra: \”Đây là quần của ai vậy? Còn nữa mắt cậu trông siêu đỏ luôn á, có phải là vừa khóc không?\”

Trước giờ Ôn Nam không thích quanh co lòng vòng, trong lòng nghĩ thế nào thì nói huỵch toẹt ra hết như thế luôn. Nhiễm Vũ Đồng bị cậu ta hỏi khó nên không biết phải giải thích thế nào cho phải, xong lại cảm thấy giấu diếm bạn bè thế này cũng không hay cho lắm.

\”Tuy là tớ hơi chậm hiểu nhưng không tới mức ngốc đâu nhé.\” Ôn Nam trợn tròn mắt lên, dù thấp hơn Nhiễm Vũ Đồng nửa cái đầu nhưng khí thế vẫn áp đảo đối phương hoàn toàn: \”Mặc dù tớ không làm được tích sự gì cả, không giúp được gì cho cậu, nhưng chẳng phải tớ vẫn còn một ông bố siêu đỉnh đó sao? Bé Nhiễm, nếu như cậu bị ai ức hiếp thì tớ nhất định sẽ không bảo bố tớ bỏ qua cho người đó đâu.\”

Nhiễm Vũ Đồng sửng sốt một chút rồi phì cười ra tại chỗ.

\”Nhóc Nam yên tâm đi, tớ không bị ức hiếp.\”

Cậu đặt một tay lên vai Ôn Nam, dồn hết một nửa sức lực lên người đối phương: \”Nhưng mà tớ thật sự đang gặp một chút vấn đề, không biết phải làm sao đây này.\”

\”N-nói nghe thử coi.\” Ôn Nam không đỡ nổi cậu, mông đè vào trên bàn, tốn hết công sức mới đứng vững được.

Nhiễm Vũ Đồng bất thình lình lùi về sau hai bước, nhìn thẳng vào mắt Ôn Nam, cực kì nghiêm túc hỏi: \”Nhóc Nam, cậu có sợ chia tay không?\”

\”Không sợ.\” Ôn Nam còn chẳng thèm nghĩ đã nói: \”Tớ vẫn còn chưa được yêu đương nữa mà sợ chia tay cái gì chứ.\”

Nhiễm Vũ Đồng bị cái logic này cãi tới cạn lời tại chỗ, cậu nghĩ nghĩ rồi lại đổi một cách hỏi khác.

\”Thế cậu có vì sợ chia tay mà không dám yêu không?\”

\”Cũng không đâu.\” Ôn Nam ngúng nguẩy ngồi lên bàn, hào phóng nói: \”Trong quan niệm của tớ thì chia tay là chuyện phải yêu rồi thì mới xảy ra, bây giờ ngay cả tiền đề cậu còn chưa có được thì có khác gì là buồn lo vô cớ đâu?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.