[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu – Chương 30 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Phải Lòng Quá Sớm – Bán Nguyệt Bán Tiêu - Chương 30

Đưa em về nhà.

Hơi lạnh trong quán bar rất dày, ngất không tới hai giây đã bị thổi cho tỉnh lại. Hơi gió cứ thế chốc chốc lại thổi một hơi như nhịp trống cổ vũ khiến cho Nhiễm Vũ Đồng say cũng không yên thân.

Cậu ngồi ở chỗ gần cửa sổ nhất, ánh đèn bảy màu trên sân khấu lướt qua sau lưng cậu, ánh đèn đường vàng ấm ngoài khung cửa sổ dừng trước mi mắt cậu.

Từ lúc đến thành phố A đến giờ, Nhiễm Vũ Đồng đã đi bar tổng cộng ba lần, hai lần trong đó là sau khi Bùi Thư Ngôn trở về.

Lần trước cậu may lắm mới có thể gặp được đối phương, còn lần này…

Dòng người vội vàng lướt qua, không có lấy một đôi mắt nào mà cậu từng gặp.

Nỗi không cam lòng từ lần đầu gặp bỗng ùa đến như vũ bão bao trùm lấy mọi thứ xung quanh, Nhiễm Vũ Đồng không phải là người có thể thoải mái cho qua như không có gì, càng không cho phép bản thân mình phạm lại sai lầm của quá khứ lần nữa.

Nồng độ cồn dường như phóng đại cảm xúc ngũ vị tạp trần trong lòng lên lần nữa, Nhiễm Vũ Đồng ấn mạnh ngón tay xuống màn hình, từng dòng chữ tin nhắn Wechat đêm qua Bùi Thư Ngôn gửi đến, chỉ hận anh viết vô số câu từ quan tâm như thế nhưng lại chắc có một chữ nào là nói vào đúng trọng tâm.

Nhân lúc trong đầu bây giờ vẫn còn một chút lí trí, cậu nhấn gọi cho Bùi Thư Ngôn.

Tối thứ sáu không lúc nào là không kẹt xe, Bùi Thư Ngôn lướt nhìn một vạch kẻ đỏ ửng hiển thị trên bản đồ, bực bội hạ kính xe xuống một nửa.

Chỉ cách có hai con phố thôi mà anh đã lái xe mất 15 phút rồi, mắt thấy chỉ còn một ngã rẽ cuối cùng nữa là đến rồi vậy mà lại bị kẹt cứng ngắc tại chỗ, chỉ có thể nhích từng chút, từng chút một.

Quán bar mà Chu Dục gửi nằm trong một con hẻm nhỏ, không lái được xe vào. Bùi Thư Ngôn mở bản đồ toàn cảnh lên, phân tích thử xem rốt cuộc là bãi đậu xe ở dưới hầm trung tâm thương mại gần hơn, hay là đậu xe ở khách sạn đối diện đường dùng thời gian ít hơn.

Đúng lúc này, Wechat bỗng hiện lên một khung thông báo ngang.

Bây giờ Bùi Thư Ngôn đang rất nhạy cảm với bất kì tin nhắn gì, anh không hề do dự ấn mở cái khung pop-up, ngoài ý muốn, vậy mà lại là cuộc gọi Wechat của Nhiễm Vũ Đồng.

Anh không hề do dự ấn nhận, gọi một tiếng: \”Đồng Đồng?\”

Giọng điệu nói chuyện của người đàn ông nghe vẫn bình tĩnh vậy thôi chứ cái tay vịn vào tai nghe bluetooth đã đang run run rồi.

Đầu dây bên kia tiếng nhạc hỗn loạn, Bùi Thư Ngôn nín thở cố nghe cho kĩ, thế nhưng ngoài tiếng nhạc tạp lẫn và tiếng ly rượu va chạm vào nhau ra thì không có ai lên tiếng.

\”Đồng Đồng, nói gì đi.\” Tốc độ nói chậm rãi thường ngày cũng bất giác tăng nhanh, một tay Bùi Thư Ngôn đánh lái ra khỏi hàng xe dài ngoằng, giãy ra khỏi đoàn người xếp hàng dài như rồng rắn lên mây này rồi dứt khoát chạy về phía bên phải.

\”Sao vậy? Em đừng dọa anh.\” Bùi Thư Ngôn vừa cảm thấy có Chu Dục trông chừng chắc sẽ không có chuyện gì đâu, vừa lại vì không thể khống chế mình không nghĩ linh tinh mà hoảng hốt không thôi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.