Em nhớ anh quá à.
Ba phút sau, một chiếc S450 lao vụt đến từ từ dừng sát bên lề đường.
Nhiễm Vũ Đồng thật sự nghi ngờ người ta thừa tiền quá không có chỗ tiêu, còn không thì phần mềm đặt xe của đối phương bị lỗi rồi, chỉ còn lại một chiếc xe chuyên dụng này cho anh chọn mà thôi.
Bùi Thư Ngôn mở cửa ghế sau ra, ngồi vào trong đó trước.
Nhiễm Vũ Đồng nhìn vị trí phó lái trống kia một cái, do dự vài giây rồi mới ngồi vào cạnh Bùi Thư Ngôn.
Cậu hạ cửa sổ xe xuống một khe hở, nghe thấy tiếng khoá xe vang lên xong thì cố gắng lùi ra ngoài một chút.
\”Giữa ngã tư đường Bắc Phụ và đường Hoa Thanh Đông bên góc Đông Nam có một phòng khám tư.\” Giọng điệu của Nhiễm Vũ Đồng lạnh lùng, nhìn chằm chằm từng chiếc xe chạy vút qua ngoài cửa sổ: \”Nhưng em không biết bây giờ còn mở cửa hay không.\”
Bùi Thư Ngôn không hề do dự, lập tức đáp lại: \”Thế lúc anh về sẽ ghé xem thử, nếu như vẫn còn mở cửa thì bảo bác sĩ xử lý vết thương một chút, còn không có mở cửa thì mai sáng anh đi khám, để một đêm cũng không ảnh hưởng gì nhiều đâu.
Trên đường cao tốc, dù là gió nhẹ thì cũng thổi tới mức Nhiễm Vũ Đồng không mở mắt ra nổi. Cậu gẩy gẩy tóc mái trên trán, nhân cơ hội lén nhìn mu bàn tay Bùi Thư Ngôn đang gác trên đầu gối một cái.
Đèn trong xe mờ tối, trên mu bàn tay hiện rõ từng đường nét xương khớp của đối phương trông như thể không có vết máu gì cả, chỉ có thể thấy lờ mờ được một chút vệt tối màu. Tuy là chính anh cũng đã nói là \”Không nghiêm trọng\” nhưng Nhiễm Vũ Đồng vẫn không nhịn được cau mày.
\”Chậc.\” Cậu bất mãn chép miệng một tiếng.
Nhóc con mặt không đổi sắc, nghiêm mặt tới tận lúc xuống xe, Bùi Thư Ngôn tự cho là càng nói càng sai nên cả một đường đi ngay cả thở mạnh cũng không dám thở, càng đừng nói đến việc đi bắt chuyện với người ta.
Sau khi về nhà, động tác của anh chậm rãi thay quần áo, cẩn thận nghiên cứu vết thương trên tay phải, đắn đo hồi lâu không biết nên đi tắm thế nào.
Nếu như là trước kia thì đàn ông mà bị trầy một vết, xước một chút đó là chuyện thường ngày mà thôi. Vết thương nho nhỏ này còn chẳng thấm vào đâu, hoàn toàn không cần phải để ý đến. Thậm chí có khi bị nhiễm trùng nhiều lần mà anh còn chẳng nhận ra được, cứ để mặc ở đó, mười ngày nửa tháng kiểu gì cũng khỏi thôi.
Thật ra bây giờ cũng không phải là để ý đến cái tay bị thương của mình, mà là lo rằng nếu mà làm dính nước lại khiến vết thương nghiêm trọng hơn thì rất có khả năng trước khi nó lành lại thì không thể thấy được chút sắc mặt tốt nào của đối phương.
Không được, khó khăn lắm mới đi được tới bước này, không thể làm phí hết công sức được.
Bùi Thư Ngôn nghĩ thế, quyết định nếu thật sự không được thì hôm nay không tắm nữa, lấy khăn ướt lau sơ là được.
Anh vừa mới bước vào phòng tắm thì chuông cửa ngoài phòng khách lúc này đột nhiên vang lên.
Giờ này á?