[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước – 93. Ngoại truyện 19: Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên – Kẻ thù xưa nay (17) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước - 93. Ngoại truyện 19: Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên - Kẻ thù xưa nay (17)

Dịch: Mai thực vật

Chỉnh sửa: Chun┃Đọc kiểm: Zừaaa

«Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên»

«Kẻ thù xưa nay (17)»

\”Yêu\” là gì?

Trước đây, Trịnh Giải Nguyên đã có khá nhiều bạn gái, người nào cậu cũng rất thích. Thích chơi đùa ầm ĩ với, thích ăn cùng họ, thích họ ngọt ngào làm nũng với cậu, nhưng nếu nói là yêu… Không có quyết tâm bên nhau trọn đời thì hẳn không thể gọi là \”yêu\”… Cậu tin rằng mặc dù những cô gái đó có thích cậu, họ vẫn không yêu cậu.

Thi Hạo nói rằng nếu có một ngày mà cậu yêu ai đó nhưng người đó không phải là gã thì gã sẽ giết cậu. Thi Hạo có yêu cậu không? Kiểu yêu có chết cũng không thay đổi, cả một đời chỉ yêu một người?

Thi Hạo không chỉ thích cậu mà còn yêu cậu… Trịnh Giải Nguyên chỉ nghĩ mấy chữ này trong đầu thôi cũng đã hơi rùng mình. Thi Hạo? Yêu cậu? Nếu đặt vào một năm trước, chuyện này không chỉ là một chuyện kì lạ mà còn là chuyện xúc phạm đến danh dự người khác nữa.

Ngay cả là vào bây giờ, cậu cũng chưa thật sự quen với sự thay đổi trong mối quan hệ này. Khoảng thời gian bọn họ đối đầu, thù hận nhau vẫn còn như ngày hôm qua, đôi khi thậm chí cậu còn hoài nghi rằng đây có phải lại là một trò chơi khăm của Thi Hạo không. Nhưng rồi cậu lại cảm thấy không đến mức đó, không cần phải hi sinh nhiều như vậy.

Bây giờ khủng hoảng của công ty đã được giải quyết, Trịnh Tứ Hải cùng không còn phải trốn gì nữa, rất nhanh sẽ từ nước ngoài quay về. Sợ thu hút sự chú ý của quá nhiều người, ông ta còn đặc biệt mua chuyến bay mắt đỏ, bốn giờ sáng mới tới nơi.

Trịnh Giải Nguyên không cho rằng sẽ có phóng viên rảnh rỗi đi chờ bọn họ, nhưng để phòng vạn nhất, cậu vẫn đeo một cặp kính râm đợi bố ở lối ra.

Chỉ trong nửa năm, tóc của Trịnh Tứ Hải đã bạc, râu mọc nhiều, dáng người cùng gầy hơn trước rất nhiều.

Hai bố con ở lối ra cho hành khách nhìn nhau chằm chằm một lát, hai mắt dần dần đỏ lên. Trịnh Giải Nguyên bước tới, lẳng lặng xách va li của bố, đi phía trước không nói một lời.

Không ôm đầu khóc rống tê tâm liệt phế, cũng không hỏi thăm lẫn nhau, hai người cứ thế một trước một sau đi đến bãi đỗ xe.

Một đường sau đó đều rất yên tĩnh, trong xe chỉ có tiếng hát khàn khàn, dường như cả hai cũng không biết phải mở miệng như thế nào.

\”Con… đã dùng cách gì để thuyết phục Thi Hạo giúp đỡ?\” Cuối cùng, Trịnh Tứ Hải không nhịn nổi nữa, bèn hỏi chuyện ông ta không hiểu nổi nhất.

Quan hệ từ nhỏ của con trai và đối phương như thế nào, ông ta cũng biết được. Thi Hạo không nhân lúc này bỏ đá xuống giếng đã là tốt lắm rồi, lại còn giúp nhà họ Đông Sơn tái khởi? Ông ta thực sự không thể hình dung ra được.

\”Dùng sự chân thành.\” Trịnh Giải Nguyên nói: \”Con người cậu ta thật ra vẫn rất tốt.\”

Trịnh Tứ Hải không như cậu, tung hoành trên thương trường bao nhiêu năm rồi, không dễ lừa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.