[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước – 91. Ngoại truyện 17: Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên – Kẻ thù xưa nay (15) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước - 91. Ngoại truyện 17: Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên - Kẻ thù xưa nay (15)

Dịch: Mai thực vật

Chỉnh sửa: Chun┃Đọc kiểm: Zừaaa

«Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên»

«Kẻ thù xưa nay (15)»

Trịnh Giải Nguyên đang lắp ráp xe hăng say đến mức mất hết lý trí thì đột nhiên bị một viên giấy đập vào trán. Cậu bối rối cầm viên giấy lên, nhìn về hướng nó bay tới thì thấy Thi Hạo đang dựa vào bàn, biểu cảm lạnh lùng, khoanh hai tay trước ngực nhìn cậu.

Lại là chuyện gì nữa đây…

Cậu lẩm bẩm trong lòng, mở viên giấy ra, nhìn thoáng qua rồi mặt biến sắc- hóa ra đây là bức di thư do cậu viết cách đây không lâu!!!

Sau khi Trịnh Giải Nguyên tỉnh dậy ở trên giường của Thi Hạo, cậu đã rơi vào trạng thái hoảng loạn trong một thời gian dài, cả ngày sầu não uất ức. Cậu cảm thấy mình sắp bị Thi Hạo ném xuống biển, không còn sống lâu nữa, còn trẻ mà phải mất sớm. Bức di thư này là được vung bút viết vào lúc đó, khi đầu óc đang không tỉnh táo. Viết xong, cậu bèn tiện tay kẹp vào trong sổ tay tốt nghiệp rồi không nghĩ đến nữa, lúc này bỗng nhiên bị Thi Hạo lật ra, chính cậu còn cảm thấy hơi mông lung.

\”Cậu nghe tôi giải thích…\” Trịnh Giải Nguyên đau đầu.

Thi Hạo yên lặng nhìn cậu, vẻ mặt không thay đổi, dáng vẻ \”Để tôi xem cậu bịa như thế nào\” .

\”Vào đêm sinh nhật của cậu …\” Trịnh Giải Nguyên xấu hổ nói: \”Lúc đó tôi không biết cậu thích đàn ông, còn tưởng tôi uống nhiều quá rồi… với cậu. Đây không phải là vì tôi sợ cậu trả thù tôi à?\”

Thi Hạo càng nghe càng khó hiểu. Cho dù gã có là người dị tính, có say rượu mất lý trí mà làm với Trịnh Giải Nguyên đi chăng nữa thì nhiều nhất là buồn nôn đánh cho cậu một trận, thế nào cũng không đến mức giết người chứ? Sao Trịnh Giải Nguyên lại sợ gã trả thù như thế?

Chờ đã… Thi Hạo đột nhiên nghĩ đến một khả năng khác.

Chẳng lẽ Trịnh Giải Nguyên cho rằng đêm đó chính cậu đã… làm gã đấy chứ? Nghĩ lại một chút, dường như tất cả các sợi dây vốn liên kết lỏng lẻo lúc này đã trở nên chặt chẽ.

Lúc đầu vì muốn làm cho Trịnh Giải Nguyên chán ghét nên gã cũng không giải thích quá nhiều, chỉ để cho cậu cho rằng bọn họ đã ngủ với nhau thật, không ngờ rằng Trịnh Giải Nguyên vậy mà lại tự tưởng tượng ra kịch bản ly kỳ như thế này.

Nhưng… Thi Hạo nhìn chằm chằm Trịnh Giải Nguyên, nghĩ thầm, thế này cũng không tệ.

\”Phòng tắm ở đâu?\” Thi Hạo hỏi.

Trịnh Giải Nguyên sửng sốt, tưởng gã muốn đi toilet, liền vội vàng chỉ hướng cho gã.

\”Tìm cho tôi một bộ đồ ngủ.\”

Trịnh Giải Nguyên ngây người \”À\” một tiếng, còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy Thi Hạo nói tiếp: \”Tối nay tôi muốn ở lại đây.\” Nói xong, gã đi về phía phòng tắm, bên trong nhanh chóng truyền ra tiếng nước ào ào.

Trịnh Giải Nguyên tìm một cái áo thun sạch sẽ và quần thể thao rồi đi vào phòng tắm, phần lớn cơ thể cậu vẫn ở ngoài cửa, chỉ mở cửa ra một khoảng 20cm.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.