[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước – 89. Ngoại truyện 15: Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên – Kẻ thù xưa nay (13) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước - 89. Ngoại truyện 15: Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên - Kẻ thù xưa nay (13)

Dịch: Mai thực vật

Chỉnh sửa: Chun┃Đọc kiểm: Zừaaa

«Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên»

«Kẻ thù xưa nay (13)»

Basa phẫu thuật rất thuận lợi, vì phát hiện kịp thời nên ruột chỉ bị tổn thương nhẹ và sau khi phẫu thuật chỉ cần tận tâm chăm sóc, ngừa nhiễm trùng, một tuần sau là có thể cắt chỉ.

Từ chỗ ruột kết của Basa, Kỷ Thần Phong lấy ra một cục cao su đã bị dịch vị ăn mòn đến không phân biệt được dáng vẻ ban đầu. Trịnh Giải Nguyên đoán mãi mới xác định được nó là con vịt nhỏ đồ chơi của Basa. Con Doberman này rất được yêu thương, không chỉ có chuyên gia dinh dưỡng, bác sĩ riêng mà còn có một kho đồ chơi khổng lồ. Trên dưới biệt thự toàn là mấy món đồ chơi đó rải rác, không ai chú ý đến một con vịt vàng bị mất tích.

\”Ngoan nào, khám bệnh xong rồi sẽ không khó chịu nữa.\”

Basa nằm trong lồng truyền nước biển trông vừa yếu đuối vừa bất lực, vì thuốc tê dần hết tác dụng, cảm giác đau khôi phục nên thi thoảng nó lại run rẩy, phát ra tiếng khó chịu nghẹn ngào từ trong miệng.

Trịnh Giải Nguyên ngồi xổm trước lồng, thấy nó như vậy thì trong lòng rất khó chịu.

\”Đi thôi, để nó ở đây truyền nước, tao với mày đi ăn gì đó.\” Tang Niệm nghiêng người dựa vào cửa phòng bệnh, nói với bóng lưng của Trịnh Giải Nguyên.

Bây giờ đã là mười giờ đêm, bữa ăn gần nhất của Trịnh Giải Nguyên vẫn là mì xào do Tang Niệm mua bên ngoài về hồi trưa. Lúc trước tình huống Basa không ổn định, cậu căng thẳng đến không cảm thấy đói. Bây giờ cuối cùng chó con cũng chuyển nguy thành an, cảm giác đói bụng cũng lần nữa xuất hiện trên cơ thể cậu.

\”Thần Phong không đi à?\” Trịnh Giải Nguyên sờ cái bụng đang kêu to, đứng dậy, không thấy bóng dáng Kỷ Thần Phong thì hơi khó hiểu.

\”Bác sĩ Kỷ phải chăm sóc thú cưng, bảo tao mang một ít về cho anh ấy là được rồi.\” Tang Niệm nói.

Hai ngày kể từ khi Basa sinh bệnh đến nay luôn là Kỷ Thần Phong xem bệnh, ngoại trừ buổi tối đi ngủ ra thì đối phương luôn tập trung vào các con thú cưng bị bệnh. Trịnh Giải Nguyên không thấy hắn nghỉ ngơi mấy, mà Tang Niệm dường như cũng quen với cường độ làm việc như vậy của hắn.

\”Trước đó đều là người khác nghe theo mày, bây giờ gặp được người thích hợp vậy mà lại thành mày chiều người khác, thật đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.\” Trịnh Giải Nguyên đẩy cửa đi ra ngoài, trong miệng không ngừng cảm khái.

Dù thành phố Hồng là một đô thị lớn nhưng số tiệm cơm còn mở lúc mười giờ tối vẫn là có hạn, không phải đồ nướng thì là lẩu. Tang Niệm lấy điện thoại ra tìm kiếm, tìm được một quán bán món cay Tứ Xuyên vẫn còn mở cách đó ba cây số.

\”Mày chưa từng nghe qua câu nói này à?\” Tang Niệm mở cửa xe.

Trịnh Giải Nguyên đè tay trên bánh lái, ngẩng đầu nhìn về phía cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.