[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước – 82. Ngoại truyện 8: Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên – Kẻ thù xưa nay (6) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước - 82. Ngoại truyện 8: Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên - Kẻ thù xưa nay (6)

Dịch: Mai thực vật

Chỉnh sửa: Chun┃Đọc kiểm: Zừaaa

«Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên»

«Kẻ thù xưa nay (6)»

Căn phòng này nát quá. Trịnh Giải Nguyên mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy trần nhà loang lổ vàng trên đầu và đèn trần kiểu cũ không biết đã được bao nhiêu năm rồi, trong đầu không khỏi hiện lên câu nói nọ.

Sau đó cậu đột nhiên mở mắt ra, hốt hoảng đứng dậy từ trên chiếu tatami. Mờ mịt một lát, mãi đến khi phát hiện Tang Niệm đang ngủ, mày nhíu chặt ở bên cạnh, cậu mới đưa tay ôm trái tim đang đập thình thịch, thả lỏng cơ bắp căng cứng trên người.

Sợ chết mất, còn tưởng lại bị tên tâm thần Thi Hạo kia trói đến nhà ma nào chứ.

Trịnh Giải Nguyên thầm cảm thấy may mắn, vừa hướng mắt lên thì đúng lúc đối mặt với Kỷ Thần Phong vừa mới rửa mặt xong đi ra khỏi nhà vệ sinh.

Kỷ Thần Phong nhìn cậu, không nhúc nhích. Cậu vừa tỉnh, hơi say rượu, đầu óc suy nghĩ chậm chạp, nhất thời cũng không nhúc nhích.

Cũng may dù hôm qua cậu có say nhưng vẫn nhớ rõ đoạn đối thoại với Tang Niệm.

Cậu và Tang Niệm quen nhau mấy chục năm, chưa hề nghi ngờ xu hướng tính dục của đối phương. Từ bề ngoài đến tính cách, Tang Niệm đều là loại đàn ông thẳng đến không thể thẳng hơn. Thậm chí cậu còn từng nghe mẹ cậu kể lại một tin đồn liên quan đến Tang Niệm, vì trông anh quá thẳng nên mấy mẫu nam trong công ty của Hứa Tịch dù thèm nhỏ dãi anh cũng không dám tùy tiện thể hiện ra ngoài, sợ bị anh đánh.

Sau khi nghe thấy tin đồn này, Trịnh Giải Nguyên cũng không hề thấy nó lố lăng chút nào. Thậm chí cậu còn có thể tưởng tượng khi Tang Niệm phát hiện ra có người đàn ông nào dám để ý anh thì sẽ dùng biểu cảm chán ghét như thế nào mà dẫm đối phương dưới lòng bàn chân làm nhục.

Cho nên đối với người có thể thành công bẻ cong Tang Niệm, còn bẻ cong hoàn toàn, không để lại chỗ trống như thế, trong lòng Trịnh Giải Nguyên thật ra là tò mò nhiều hơn kinh ngạc.

Chẳng trách trước đó khi cậu gặp được bác sĩ thú y ở khách sạn, biểu cảm của Tang Niệm hơi là lạ, còn có vị bác sĩ để lại dấu hiệu trên khóe môi Tang Niệm… Nghĩ thế nào cũng chỉ có thể là người trước mắt này thôi.

\”Xin chào, xin chào, xin chào…\” Trịnh Giải Nguyên đứng dậy, nhiệt tình cầm tay Kỷ Thần Phong, nhỏ giọng tự giới thiệu: \”Tôi là Trịnh Giải Nguyên, bạn của Tang Niệm, cậu gọi tôi A Nguyên là được.\”

Kỷ Thần Phong liếc nhìn Tang Niệm còn đang ngủ, thoáng bắt tay với Trịnh Giải Nguyên rồi buông ra.

\”Kỷ Thần Phong, Tang Niệm…\” Cậu ta dừng lại, dường như không biết giới thiệu mình như thế nào.

\”Tôi biết, tôi biết, Tang Niệm đã nói với tôi rồi.\” Trịnh Giải Nguyên nhanh chóng nói tiếp: \”Cậu là bạn trai cậu ấy đúng không?\”

Vừa nói xong, không biết có phải là ảo giác của Trịnh Giải Nguyên hay không. Kỷ Thần Phong, người mà ban đầu cậu còn cảm thấy cậu ta hơi đề phòng cậu đã lập tức trở nên dịu dàng và thu lại những gai băng nhọn vô hình quanh người cậu ta.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.