Dịch: Mai thực vật
Chỉnh sửa: Chun┃Đọc kiểm: Zừaaa
«Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên»
«Kẻ thù xưa nay (5)»
\”Basa, về thôi, mày ra ngoài hơn một tiếng rồi, tao thật sự không dắt mày đi nổi nữa…\” Trịnh Giải Nguyên mang vẻ mặt đời này không còn gì tiếc nuối đi trên đường núi, hoàn toàn dựa vào con chó đen phía trước kéo mà tiến lên.
Tên Thi Hạo kia còn thật sự xem cậu là tay sai gọi là đến ngay mà sai bảo, ngay cả việc như dắt chó mà cũng phải kêu cậu tới làm, nhà gã không có bảo mẫu, không có người làm hay sao?
Con Doberman cao hơn nửa người làm ngơ Trịnh Giải Nguyên đang kêu to đằng sau lưng. Nó không ngừng ngửi bụi cỏ ven đường, không hề có ý định về nhà. Mà chỉ cần nó không muốn thì Trịnh Giải Nguyên sẽ không có cách nào với con chó nặng gần năm mươi kí này.
Cuối cùng dắt hết hai tiếng ròng, dắt đến mức Trịnh Giải Nguyên miệng đắng lưỡi khô, trên lưng ướt đẫm mồ hôi thì con Doberman mới quay đầu lại liếc cậu một cái, vẫn chưa thỏa mãn mà quay về.
Dắt chó cho Thi Hạo còn mệt hơn là chạy xe. Trước kia cậu còn từng định nuôi một con chó làm bạn, bây giờ cậu cảm thấy mình cơ bản là không xứng.
Quay lại biệt thự của Thi Hạo, Trịnh Giải Nguyên định mở cửa ra chào hỏi cơ bản xong là đi ngay. Kết quả vừa mới cầm dây dắt chó ném vào trong ngực Thi Hạo, bụng cậu đã phát ra một chuỗi tiếng kêu to kinh thiên động địa.
Mới sáu giờ hơn Thi Hạo đã gọi điện thoại kêu cậu đến dắt chó đi dạo, còn quy định cậu phải đến trước bảy rưỡi, hại cậu chỉ kịp vệ sinh cá nhân đơn giản, bữa sáng cũng chưa ăn.
Trịnh Giải Nguyên ấn dạ dày, nhíu mày, cảm thấy rầu rĩ vì bị mất mặt trước mặt Thi Hạo.
\”Không còn gì nữa thì tao đi đây.\”
\”Đúng lúc tao làm nhiều đồ ăn sáng, mày ở lại ăn đi.\” Thi Hạo gọi cậu lại.
Trịnh Giải Nguyên không muốn ăn sáng với gã, đang định từ chối thì gã đã dắt chó vào trong nhà, đồng thời dùng giọng điệu không thể từ chối hơn khi nãy hạ lệnh với cậu.
\”Vào đây.\”
Khóe miệng giật giật, Trịnh Giải Nguyên hít sâu, không ngừng thôi miên bản thân là mình đang vì công ty, vì bố rồi đi theo Thi Hạo vào nhà.
Bởi vì lúc trước khi dắt chó cho Thi Hạo cũng thường đi vào nhà nên Trịnh Giải Nguyên biết được đại khái bố cục lầu một, vì vậy sau khi đóng cửa lại cậu liền đi thẳng đến phòng ăn.
Phòng ăn rộng lớn ở phía Bắc biệt thự, có nguyên một bức tường bằng thủy tinh trong suốt lớn giúp cho người ta vừa tiến vào phòng ăn đã được thưởng thức vườn hoa rêu cỡ nhỏ ở bên ngoài. Vì thuộc bên tối của kiến trúc nên dù đang sáng sớm ánh nắng cũng không được nhiều lắm, chỉ có những tia sáng nhỏ vẩy lên trên các đám rêu trông như thảm nhung. Tuy nhiên chính nhờ ánh nắng mặt trời nhỏ vụn như vậy mà từ vườn hoa rêu toát ra một loại \”thiền ý\” mông lung.