Dịch: Mai thực vật
Chỉnh sửa: Chun┃Đọc kiểm: Zừaaa
«Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên»
«Kẻ thù xưa nay (4)»
Trịnh Giải Nguyên chưa bao giờ quan tâm đến việc làm ăn của nhà họ Trịnh, cũng không đến phiên cậu quan tâm. Vì vậy nên khi bỗng nhiên nghe nói công ty sắp không xong rồi, cậu vừa hoang mang vừa sợ hãi.
Trịnh Tứ Hải vứt một câu \”Việc này để bố nghĩ cách, không cần con quan tâm.\” xuống rồi quay đầu đi nước ngoài. Trịnh Giải Nguyên cũng không muốn quan tâm, nhưng chủ nợ lại không tha cho cậu. Bọn họ không tìm ra Trịnh Tứ Hải cũng chỉ có thể tìm cậu, hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác gọi hỏi khi nào Trịnh Tứ Hải về, không nhận điện thoại thì đến nơi ở của cậu để chặn cậu lại, làm cho cậu có nhà nhưng không thể về, chỉ có thể ở khách sạn bên ngoài.
Bố sẽ về thật ư? Đây là chạy trốn rồi… Trịnh Giải Nguyên nghĩ như vậy vô số lần rồi lại từ bỏ. Nếu ngay cả cậu cũng không tin Trịnh Tứ Hải thì trên thế giới này sẽ không còn ai tin ông ta nữa.
Khi trong nhà còn chưa xảy ra chuyện gì, Trịnh Giải Nguyên được Trịnh Tứ Hải che chở, tiêu tiền như nước, thỏa sức hưởng lạc. Bây giờ xảy ra chuyện, cậu thật sự không thể chỉ lo cho bản thân mình, xem như chưa xảy ra chuyện gì được.
Cậu bắt đầu nhờ vả khắp nơi, hi vọng công ty nhà mình vẫn còn có thể trở mình. Nhóm người đầu tiên cậu nghĩ tới là những người mà cậu gọi là \”bạn bè\”. Nhưng những người bạn đó sau khi uống rượu, ăn cơm của cậu xong thì không có sau đó nữa, có người thậm chí còn block cậu luôn.
Trịnh Giải Nguyên lớn như vậy rồi mà lần đầu tiên trải qua cảm giác bị người ta ghét, tinh thần sa sút vô cùng. Sau mấy ngày rầu rĩ, cậu quyết định nhờ mẹ cậu giúp đỡ.
Vốn cậu định nhờ mẹ cậu nghĩ cách giúp cậu, phân tích xem công ty còn cứu được không, sẵn tiện được an ủi luôn. Không ngờ vừa mở cửa, người đi ra là Lư Tuế mặc áo choàng tắm.
Lư Tuế vừa thấy cậu thì bất giác siết chặt áo choàng tắm trên người, che lại cơ ngực vốn lộ ra một nửa.
\”Ai mà đến muộn thế?\” Tân Hòa Tử cầm một chai rượu vang nhìn về phía cửa. Bà mặc váy ngủ ren, tóc nửa khô.
Trong nháy mắt đó Trịnh Giải Nguyên nghĩ rất nhiều chuyện. Không có ngoại lệ, những suy nghĩ đó đều chạy về phía của cùng một kết luận – cậu là một thằng ngu.
Sao cậu có thể ngốc như vậy, làm anh em với nhân tình của mẹ cậu? Sao cậu có thể ngốc như vậy, không hề nghi ngờ mẹ cậu và Lư Tuế chút nào? Sao cậu có thể ngốc như vậy, còn cảm thấy thằng khốn này không tệ?
Trong tiếng thét chói tai của Tân Hòa Tử, Trịnh Giải Nguyên lao đến như mãnh thú, đè Lư Tuế xuống đất đánh một trận.
\”Dmm!\”
Lư Tuế che mặt ôm đầu, từ đầu đến cuối không hề đánh trả. Trịnh Giải Nguyên đỏ mắt, vừa đánh vừa mắng, giận đến mức đầu óc choáng váng.