[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước – 78. Ngoại truyện 4: Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên – Kẻ thù xưa nay (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước - 78. Ngoại truyện 4: Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên - Kẻ thù xưa nay (2)

Dịch: Mai thực vật 

Chỉnh sửa: Chun┃Đọc kiểm: Zừaaa

«Thi Hạo x Trịnh Giải Nguyên»

«Kẻ thù xưa nay (2)»

Sau khi Trịnh Tứ Hải hay tin con trai gặp rắc rối thì vô cùng lo lắng gọi điện thoại cho Tang Chính Bạch. Hai người bàn bạc một phen, cảm thấy việc này sẽ cần người lớn nhất giải quyết, thế là cùng nhau đi đến chỗ ông cụ Thi.

Hơn nửa đêm, ông cụ Thi đã hơn bảy mươi nên đã đi ngủ từ sớm. Hai người chờ ở phòng khách hơn một tiếng, Trịnh Tứ Hải đi tới đi lui hỏi không biết bao nhiêu lần, đi biết bao nhiêu bước mà vẫn không thấy ông cụ tới.

\”Tại sao ông ấy vẫn chưa đến?\” Dù Trịnh Tứ Hải hận con trai mình không nên người nhưng dù gì cũng là con trai mình. Đồn cảnh sát là nơi như thế nào, là nơi nhốt tội phạm đấy, ở lâu thêm một giây thôi cũng là đang chịu khổ, sao ông ta có thể không vội được?

Tang Chính Bạch thì tương đối tỉnh táo hơn nhiều: \”Tổng giám đốc Trịnh, anh ngồi xuống trước đã. Cháu người ta bị đánh trọng thương, chỉ để chúng ta chờ mà không đuổi đi đã là rất tốt rồi.\”

\”Tôi sốt ruột quá, hôm nay còn là sinh nhật của A Nguyên…\” Trịnh Tứ Hải nhìn đồng hồ: \”A, không còn sớm nữa. Hay là tôi đi giục lần nữa?\”

Tiếng nói vừa dứt, Tang Chính Bạch còn chưa kịp phát biểu ý kiến thì cánh cửa gỗ nặng nề của phòng khách đã bị đẩy ra.

Ông cụ Thi chống gậy đi vào trong nhà cùng với bác sĩ tư nhân, thấy Trịnh Tứ Hải đứng ở một bên thì cười nói: \”Tứ Hải à, đứng đấy làm gì? Ngồi xuống, ngồi xuống đi.\”

Trịnh Tứ Hải lập tức tiến tới với vẻ mặt cầu xin: \”Chú, gia môn bất hạnh, sinh ra một đứa nghịch tử như vậy, tôi đến chịu tội với chú. Chú đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với mấy đứa ranh nhé.\” Ông ta ân cần đỡ cánh tay còn lại của ông cụ Thi, đỡ ông cụ đến ghế ngồi.

Dù người ở hai nhà đã không còn qua lại với nhau từ lâu nhưng lúc này hành động bên ngoài đều làm rất đầy đủ. Một người \”Tứ Hải\”, một người \”chú\”, thân nhau như chú cháu ruột.

\”Cụ Thi.\” Tang Chính Bạch đứng dậy gật đầu với đối phương, lộ vẻ khá tôn trọng.

\”Ngồi xuống hết đi.\” Ông cụ Thi chỉ chỉ chỗ ngồi đối diện, ra hiệu Trịnh Tứ Hải đi sang đó ngồi: \”Có gì thì cứ ngồi xuống rồi từ từ nói.\”

Trịnh Tứ Hải, Tang Chính Bạch, ông cụ Thi, ba người tài giỏi trong việc làm ăn cứ thế đóng cửa lại nói chuyện hẳn một tiếng. Cuối cùng đến tận khi trời sắp sáng mới nói chuyện xong xuôi, mỗi người đạt được câu trả lời hài lòng chắc chắn cho riêng mình.

Có lẽ là nể mặt tình cảm xưa, hoặc có lẽ là dù gì người đánh cũng không phải là Trịnh Giải Nguyên nên so với Tang Chính Bạch thì sự nỗ lực của Trịnh Tứ Hải cũng không tính là gì. Cho nên vào lúc ông ta đi ra khỏi nhà lớn của nhà họ Thi thì có thể nói là vô cùng vui vẻ, mặt mày nhẹ nhõm.

Sáu giờ sáng, Trịnh Giải Nguyên thiểu não đi ra khỏi cục cảnh sát sau một đêm bị giam giữ.

\”Cái thằng ranh này sao lại không khiến cho người ta bớt lo?\” Trịnh Tứ Hải tát một cái vào gáy cậu: \”Quay về tắm rửa cho trôi cái xui đi!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.