Dịch: Mai thực vật┃Chỉnh sửa: June, Quần không chun
Tôi biết quan hệ giữa người với người từ đầu đến cuối sẽ không thoát khỏi định luật sáu người, cũng biết thật ra thành phố Hồng rất nhỏ, giới thượng lưu lật qua lật lại cũng chỉ có từng này người, nhưng tôi vẫn rất bội phục nghị lực dùng hết sức quyến rũ để bò lên cao của Lư Tuế.
Thấy Trịnh Giải Nguyên sắp ra tay, Thi Hạo liếc sang gọi vệ sĩ chặn đường của Trịnh Giải Nguyên, tôi cũng lấy lại tinh thần đuổi theo sau kéo cổ tay cậu ta lại.
\”Có phải mày quên đây là đâu rồi không?\” Thi Hạo nhận áo choàng tắm bằng lụa vào, nhỏ giọng sai bảo gì đó.
Nhân viên tạp vụ xoay người đi đến bên bể bơi, chỉ chốc lát sau, mấy người đang chơi bóng chuyền trên nước dừng lại, lần lượt lên bờ, trên người nước nhỏ từng giọt. Bọn họ còn thấp giọng thầm thì với nhau, thi thoảng lại tò mò nhìn sang bên tôi rồi lần lượt đi về phía bên kia.
\”Mày cố ý à? Giả vờ giả vịt mời tao tới tham dự tiệc tùng nhưng thật ra mày muốn tìm một thằng ngu ra làm tao buồn nôn.\” Trịnh Giải Nguyên tránh khỏi tay tôi, đẩy vệ sĩ ở trước người ra, đi thẳng về phía Thi Hạo: \”Uổng công tao còn nghiêm túc chọn quà cho mày, mày vốn không hề thật lòng muốn giúp tao!\”
\”Cố ý thì sao? Trừ tao ra mày còn có lựa chọn khác à?\” Thi Hạo cao lớn hơn Trịnh Giải Nguyên một chút, khi hạ mắt xuống nhìn người khác, nụ cười ở khóe môi cộng với vết sẹo trên thái dương làm hắn trông vô cùng tà khí.
Hắn nhấc mắt nhìn tôi đang ở đằng sau Trịnh Giải Nguyên: \”Nếu Tang Niệm có thể che chở mày thì mày đã không đến tìm tao rồi.\”
Trịnh Giải Nguyên không phản bác được, tức giận đến mức nắm chặt vạt áo: \”Địt cụ mày!\”
Ánh mắt Thi Hạo lạnh lẽo, bắt lấy tay Trịnh Giải Nguyên chậm rãi kéo ra.
\”Địt thử xem.\”
Trịnh Giải Nguyên bị đau, hất tay hắn ra rồi xoa cổ tay mình, năm ngón tay siết chặt lại, dáng vẻ sẽ xông lên đánh một trận ầm ĩ với đối phương vào bất cứ lúc nào. Gì mà nhẫn nhục phụ trọng*, gì mà ủy khúc cầu toàn, cậu ta đều không hề để ý đến.
*nhẫn nhục phụ trọng: nhượng bộ vì lợi ích của tình hình chung.
*ủy khúc cầu toàn: chịu đựng xấu hổ, sỉ nhục vì việc quan trọng.
\”Trịnh Giải Nguyên…\” Tôi vừa định đi đến khuyên can thì vệ sĩ lại chặn trước mặt tôi một lần nữa.
\”Mày mà dám động đậy thì nhà họ Trịnh mày đừng hòng xoay người nữa.\” Giọng nói của Thi Hạo rất bình tĩnh, không hề mang theo ý cảnh cáo nhưng chỉ như thế thôi đã đủ để làm Trịnh Giải Nguyên khiếp sợ.
Trịnh Giải Nguyên mím chặt môi, hung dữ trừng Thi Hạo, sau một phen đấu tranh tư tưởng kịch liệt, cậu ta đành buông lỏng nắm đấm.
Thi Hạo thỏa mãn nhếch môi, ánh mắt hắn chuyển hướng, rơi xuống hộp quà mới bị Trịnh Giải Nguyên vứt xuống đất.
\”Mày mang quà gì cho tao?\”