[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước – 58. Trông ngoan không chịu được – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước - 58. Trông ngoan không chịu được

Dịch: Mai thực vật┃Chỉnh sửa: June, Quần không chun

\”Cảm ơn anh đã chứa chấp bạn em.\” Tôi vịn cửa, nhoài nửa thân trên ra ngoài, đối mặt với bóng lưng Kỷ Thần Phong và nói.

Kỷ Thần Phong vừa đi được mấy bước, nghe thấy thế bèn ngoảnh mặt nhìn lại tôi. Lúc đối diện với Trịnh Giải Nguyên, thái độ anh vẫn ôn hòa lịch sự nhưng không hiểu sao khi người đối diện chuyển thành tôi, anh lại lạnh nhạt hơn không ít.

\”Lần sau sẽ không có chuyện này nữa.\”

Tôi cứ dõi theo anh cho đến tận khi bóng dáng anh khuất hẳn phía cuối hành lang rồi mới thở dài và quay người trở về phòng.

Trịnh Giải Nguyên ngậm bánh mì trong miệng, tay không ngừng bấm điện thoại. Bỗng dưng không biết cậu ta lướt trúng tin tức gì mà cả người không khỏi cứng đờ, hai má bị thức ăn nhồi cho căng phồng, quên luôn cả việc nhai nuốt.

Tôi khẽ liếc mắt nhìn sang, cảm giác đó là một tin nhắn. Là tin nhắn của Thi Hạo.

Tôi ho nhẹ, sau đó ngồi xuống chỗ Kỷ Thần Phong vừa ngồi, ngay phía đối diện Trịnh Giải Nguyên: \”Hôm qua Thi Hạo có gọi điện cho mày nhưng tao giúp mày nghe máy rồi.\”

Trịnh Giải Nguyên rời mắt khỏi màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi hững hờ \”Ờ\” một tiếng.

\”Nó nhờ tao nhắn mày thứ bảy này đến dự tiệc sinh nhật của nó. Còn nói rất mong chờ quà của mày. Mày với nó thân thiết thế từ lúc nào vậy?\”

Từ nhỏ đến lớn, nói hai người nước lửa tương khắc cũng không ngoa. Dù sao nước và lửa không xâm phạm lẫn nhau, ít nhất vẫn có thể tồn tại dưới một bầu không khí. Nhưng Thi Hạo và Trịnh Giải Nguyên vốn là hai khối nam châm cùng cực trời sinh đẩy nhau. Càng muốn bọn họ lại gần, bọn họ càng chống cự quyết liệt.

\”Tao cũng có muốn thế đâu nhưng hiện tại thì có lẽ chỉ mỗi nhà họ Thi mới giúp nhà tao xoay xở nổi. Thi Hạo bảo là nếu nó gọi cái là tao đến, làm nó vui thì nó sẽ giúp tao nói mấy câu ngon ngọt trước mặt bố nó…\” Trịnh Giải Nguyên bỏ bánh mì xuống, bả vai chùng nhẹ, thoạt nhìn hơi ủ rũ.

Gì mà \”làm nó vui\” chứ? Tiêu chuẩn của vui vẻ là gì? Với lại vài tỷ tiền nợ, bất kể là giúp nhà họ Trịnh tái cơ cấu khoản vay hay là trực tiếp rót vốn, nhà họ Thi lớn như vậy, dùng đầu gối nghĩ cũng biết không thể chỉ do mình bố Thi Hạo quyết định được.

Người làm ăn không nói chuyện tình cảm, chỉ bàn đến lợi ích. Rủi ro từ miếng bánh nướng này của Thi Hạo không khỏi hơi lớn.

\”Thứ bảy tao đi với mày.\” Tôi nói: \”Ân oán giữa tao và Thi Hạo cũng nên đặt dấu chấm hết thôi.\”

Trịnh Giải Nguyên hoảng hồn: \”Không thích. Hôm đó toàn đồng bọn của nó, tao với mày mỗi hai đứa, chịu thiệt lắm.\”

\”Đây là chuyện riêng giữa tao và nó, không liên quan gì đến mày cả. Mày cứ đứng bên cạnh hóng hớt là được. Dù sao nó cũng không chơi chết tao được đâu.\”

Mặc dù đã cắt đứt quan hệ bố con với Tang Chính Bạch nhưng trong mắt người ngoài, kể cả khi chúng tôi có đánh nhau gãy xương nát gân thì đó vẫn là máu mủ ruột thịt. Cứ cho là Thi Hạo muốn gây rắc rối cho tôi thì hắn ta vẫn phải kiêng nể nhà họ Tang vài phần.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.