[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước – 29. Tuyệt đối đừng gạt tôi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Nhất Niệm Chi Tư – Hồi Nam Tước - 29. Tuyệt đối đừng gạt tôi

Dịch: Mai thực vật┃Chỉnh sửa: June, Quần không chun

Vô cùng trùng hợp là tiệc sinh nhật của Trịnh Giải Nguyên được tổ chức tại tầng cao nhất của khách sạn tôi đang ở, mời không ít nam nữ – có KOL cậu ta thích, người mẫu minh tinh, còn có đám bạn xấu của cậu ta nữa.

Trong phòng có thuê DJ để thêm hưng phấn, dù bên ngoài đang rét lạnh nhưng vì Trịnh Giải Nguyên muốn mọi người chơi vui vẻ nên đặc biệt gọi nhân viên công tác chỉnh nhiệt độ nước bên trong cái bể bơi mênh mông thành mức nhiệt độ gần mới nhiệt độ cơ thể người, bởi vậy mà bữa tiệc vô cùng náo nhiệt.

Trịnh Giải Nguyên là nhân vật chính của ngày hôm nay nên cũng nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm, đi đến đâu cũng có người bắt chuyện nói chuyện phiếm, đến mức chỉ mỗi lần nói được mấy câu với câu liền sẽ bị người khác gọi đi. Số lần càng nhiều, tôi cũng dần trở nên hơi chán, bèn bưng rượu đi ra ngoài một mình. Tôi tìm một góc yên tĩnh có tỏa nhiệt mà ngẩn người.

Đã một tuần lễ rồi, Kỷ Thần Phong vẫn không liên lạc với tôi.

Chu Cập Vũ nói đây là một ván cờ, ai không kiên trì nổi trước thì sẽ thua. Điểm mấu chốt là bảy ngày, không phải vào hôm nay thì sẽ vào bảy ngày tiếp theo, chỉ cần tôi không chủ động thì đối phương nhất định sẽ liên lạc với tôi.

Anh ta không cần làm bác sĩ tâm lý nữa mà nên đi làm nhà chiêm tinh thì hơn, rất giỏi nói chuyện.

(*)

\”Tổng giám đốc Tang, đã lâu không gặp…\” Cùng với giọng nói, một bóng dáng cao gầy ngồi xuống cái bên cạnh.

Tôi khẽ ngước mắt lên, phát hiện ra là Lư Tuế.

Nếu không phải là vì tâm trạng tôi đang không tốt thì thật sự muốn vỗ tay cho hắn. Đây là năng lực mở rộng quan hệ kiểu gì? Lần trước lên xe của Tân Hòa Tử, lần này tới tiệc sinh nhật của Trịnh Giải Nguyên, lần sau hắn sẽ không qua cửa trở thành cô dâu của nhà họ Trịnh đấy chứ?

\”Trịnh Giải Nguyên mời cậu tới à?\” Tôi cười như không cười hỏi.

\”Đúng vậy, lần trước, lúc đi ăn chị Tân đặc biệt gọi tôi qua giới thiệu cho cậu Trịnh. Cậu Trịnh không hề kiêu ngạo chút nào, đối xử với mọi người rất nhiệt tình, ăn xong một bữa cơm bèn bảo tôi đi chơi với cậu ấy. Sau đó cậu ấy rất bảo vệ tôi, còn mời tôi đến tham gia tiệc sinh nhật của cậu ấy.\” Dáng vẻ của Lư Tuế như là gặp may thật, dáng vẻ quá sáng sủa ngây thơ, chỉ tùy tiện cười một tiếng cũng mang theo vài phần xấu hổ của thiếu niên. Cho dù là ai nhìn cũng sẽ không cảm thấy hắn là một con người nhiều mưu mô.

Đáng tiếc tôi sớm đã nhìn thấu lớp mặt nạ của hắn nên sẽ không mắc mưu.

\”Đó không gọi là nhiệt tình mà là ngớ ngẩn.\” Tôi cười nhạo: \”Chó mèo gì cũng ôm đến bên cạnh người, không biết chọn lọc gì cả.\”

Khuôn mặt trắng nõn của Lư Tuế liền thay đổi, khá là xấu hổ.

Tôi uống một ngụm rượu rồi nhìn về phía cảnh đêm của thành phố ở đằng xa, không quan tâm đối phương nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.