Biên tập: Pudding Kem
Chỉnh sửa: June┃Đọc kiểm: Môn Mổn
Tạ Đạc cau mày, cố gắng buông khẩu súng lục ra nhưng Thẩm An Đồ đã giữ chặt nó, khiến anh không thể thoát ra khỏi nó.
\”Ai nói anh muốn hủy bỏ hôn lễ?\”
Thẩm An Đồ bất lực ngẩng đầu nhìn anh, giống như con thiên nga sắp chết: \”Anh biết em khôi phục trí nhớ, biết em là Thẩm Lẫm, anh sẽ không kết hôn với em nữa…\”
Tạ Đạc tàn nhẫn hỏi như một thẩm phán, lạnh lùng hỏi: \”Tại sao?\”
Ánh mắt của Thẩm An Đồ né tránh nhìn xung quanh, nhưng cuối cùng bị ánh mắt này ép đến cùng đường, cậu chỉ có thể vạch trần vết thương ẩn giấu nơi sâu nhất cho anh nhìn: \”Bởi vì anh không thích Thẩm Lẫm.\”
Cậu bi thương nói: \”Anh không yêu em.\”
Tạ Đạc tức đến bật cười: \”Thẩm An Đồ, rốt cuộc là em có tim không vậy? Anh yêu hay không yêu chả lẽ em không biết sao?
\”Em biết, tất nhiên là em biết!\” Thẩm An Đồ đột nhiên tăng âm lượng: \”Anh thích Thẩm An Đồ, Thẩm An Đồ ngoan ngoãn, đơn thuần và sạch sẽ. Anh có biết Thẩm Lẫm là người như thế nào không? Thẩm Lẫm là người gian trá, độc ác, từ đầu đến đuôi đều thối rữa. Cái gì kinh tởm nhất em cũng đã làm rồi, anh có biết em đã từng vì tiền mà đến quán bar nhảy thoát y không? Anh có biết em vì lấy lòng phú bà liền trở thành con chó của người đó mấy tháng liền, em hãm hại lừa gạt, những trái tim bị em lừa gạt xếp dài đến cửa bệnh viện*. Sao anh có thể thích em chứ?\”
(*)Raw là 负过的真心可以从病房一直排到医院门口.
Trái tim của Tạ Đạc như bị bóp mạnh một cái, anh cầm ngược tay Thẩm An Đồ: \”Năm đó cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?\”
Thẩm An Đồ không nghe thấy lời Tạ Đạc nói, còn đang chìm đắm trong đau thương và giận dữ: \”Em có tim không? Em có phổi không? Tạ Đạc, anh có muốn trái tim của Thẩm Lẫm không? Thứ mà đến em còn cảm thấy ghê tởm, anh có muốn không?\”
\”Anh muốn. Thẩm An Đồ, bình tĩnh lại, anh yêu em.\” Tạ Đạc vứt khẩu súng xuống dưới giường.
Thẩm An Đồ quỳ gối trước giường, trong mắt tràn đầy điên cuồng: \”Anh không yêu em, anh chỉ yêu cái vỏ ngụy trang của em thôi. Nếu anh biết tất cả mọi chuyện của em, anh sẽ chán ghét em, em không muốn anh chán ghét em… \”
\”Thẩm An Đồ, nhìn anh này.\”
\”Em không muốn như thế này…\”
\”Thẩm An Đồ, Thẩm Lẫm, nhìn anh.\”
Cái gì Thẩm An Đồ cũng không nghe được, Tạ Đạc lại phải nắm lấy cái cằm nhỏ đáng thương của cậu, nhìn chằm chằm vào mắt, nói từng chữ một: \”Anh mới vừa nói cái gì, lặp lại đi một lần xem.\”
Vì sợ hãi mà mắt Thẩm An Đồ đảo bốn phía bỗng dưng dừng lại, giống như một con chim đang bay lượn, cuối cùng bị nhốt trong lồng sắt.
Cậu mờ mịt tua đi tua lại cuộn băng trong đầu, khi cậu đạt đến một từ nào đó nhất định, chương trình não sẽ tự động dừng lại.