[Đm/End] Mi Ngôn – Hồi Nam Tước – Chương 25: Cậu có muốn thử không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 14 lượt xem
  • 9 tháng trước

[Đm/End] Mi Ngôn – Hồi Nam Tước - Chương 25: Cậu có muốn thử không?

Dịch: Ck của Mai 

Beta: June

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa, trông cùng lắm chỉ khoảng cỡ 22, 23 tuổi thôi. Đứa trẻ cô bế chắc là đang khóc lóc, trên mặt vẫn còn vệt nước mắt, lúc này vừa mới thấy tôi và Ma Xuyên thì quên luôn cả khóc, ngậm ngón tay mút mút tò mò nhìn chúng tôi.

\”Sao ngài lại đến Hải Thành? Mau vào đây, mau vào đây…\” Cô gái cuống quít mở cửa sắt chống trộm ra để tôi và Ma Xuyên đi vào.

Chung cư kiểu cũ thế này ở Hải Thành thường không có thang máy, một tầng có khoảng bốn hộ gia đình, nhà của cô gái này ở căn ở trong cùng phía đông. Khác với hành lang tối tăm, trong phòng cũng có thể gọi là sáng sủa và gọn gàng sạch sẽ.

Cả căn nhà chỉ có tầm ba, bốn mươi mét vuông, chia thành hai gian. Vừa vào cửa là một gian bếp nho nhỏ và phòng ăn, vì còn bày cả tủ lạnh và bàn ăn nên hai tên đàn ông cao to như tôi và Ma Xuyên đứng vào thì rõ là hơi chật chội.

Cô gái vội vàng dẫn chúng tôi đi vào phòng khách bên trong: \”Ở trong có sofa, vào trong ngồi nhé?\”

Ma Xuyên nhìn nhìn cái bàn và ghế thấp bé trước mặt, không hề do dự đi vào trong theo lời cô gái chỉ.

Không gian của phòng khách rộng hơn một chút, chứa rất nhiều đồ nhưng được sắp xếp rất gọn gàng, ngoại trừ… đồ chơi.

Ở đâu cũng thấy được đồ chơi của đứa nhỏ, đủ loại màu sắc, đủ loại mẫu mã, ngay cả trên cái sofa đôi chật hẹp cũng chất đầy mấy con gấu bông lông xù. Căn nhà vốn dĩ chật chội cũng vì vậy mà trông có không khí ấm áp trẻ thơ hơn.

Cô gái đặt đứa trẻ lên giường ngủ, luống cuống tay chân đi qua thu dọn mấy món đồ chơi trên sofa đi: \”Ngại quá, nhà cửa hơi bừa bộn một chút.\”

Sofa là ghế đôi bình thường nhưng ở trên còn trải thêm một tấm thảm dày, thêm cả mùa đông nên mặc nhiều nên là lúc tôi và Ma Xuyên ngồi xuống thì chen chúc tay đụng tay, chân đụng chân, có hơi gò bó một chút.

Cô gái cất đồ chơi xong thì xoay người muốn đi ra ngoài: \”Tần Già, ngài muốn uống trà sữa hay là trà bình thường? Để em pha cho ngài…\”

\”Vân Đóa, không cần phiền vậy đâu.\” Ma Xuyên mở miệng dùng tiếng Hạ gọi cô lại.

Vân Đóa? Tôi thấy cái tên này hơi quen tai nên cố ngẫm lại thử thì nhớ ra chính là cô gái tộc Tằng Lộc đã bỏ đi theo người Hạ chưa quay về lần nào mà Niết Bằng từng nhắc tới.

Vân Đoá ngây ra một chút rồi nhìn tôi một cái, sau đó hơi mất tự nhiên ngồi lên giường, bế đứa con gái đang bò về phía cô lên lại.

Một tay Ma Xuyên gác trên thành ghế, nhẹ giọng nói: \”Thầy Chu có nói em không làm việc ở trạm xe nữa rồi à?\”

Rõ ràng là giọng điệu của Ma Xuyên rất bình thường, chỉ giống như đang tán gẫu về mấy chuyện vặt vãnh trong nhà thôi mà Vân Đoá lại căng thẳng giật bắn người, rũ đầu xuống như làm sai chuyện gì đó: \”Chủ yếu là vì con vẫn còn nhỏ, không có ai chăm sóc… Mẹ của Lưu Vĩ về quê rồi, phải chăm con cho anh cả nên không rảnh qua đây được. Tụi em lại không nỡ đưa con đi qua đó nên chỉ đành tự mình trông.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.