Biên tập: Lilith 🌸 Chỉnh sửa: June
Bà cụ đưa Cố Diệp đi đến một khu cách tòa chung cư vài dặm, xung quanh có rất nhiều cửa hàng, ngay tại nơi kém phát triển nhất ở chung cư có một cửa tiệm nhỏ không đáng chú ý đến, tên là: Trung tâm chăm sóc sức khỏe người già, lấy tên rất trang trọng.
Bà lão chỉ vào cửa hàng nói: \”Ở đây, nhà tôi ở trong khu này. Tôi thường xuyên đến đây nghe bọn họ giảng bài, họ giảng rất có tác dụng. Có khi họ còn tặng trứng gà, dầu ăn, gạo và mì. Mấy thầy cô giảng dạy rất tốt, ngày mai cậu đến đây là tìm được bọn họ.\”
Cố Diệp cười nói: \”Vâng ạ. Cháu nhớ kỹ rồi. Bây giờ bà còn dư đồ nào không ạ?\”
\”Có, còn dư một cái cuối cùng.\” Bà lão đưa cái đệm lót kia cho Cố Diệp nhìn.
Cố Diệp nheo mắt: \”Bao nhiêu một cái ạ?\”
\”Ba ngàn năm.\”
Trong lòng Cố Diệp nhẩm tính, chỉ một cái đệm mà giá như vậy đúng là không rẻ: \”Nhân dân tệ ạ?\”
\”Minh tệ, tôi có nhân dân tệ cũng không có cách nào tiêu được.\” Bà lão giải thích nói: \”Trước kia tôi cũng đã yêu cầu nhân dân tệ rồi.\”
*Minh tệ: Tiền âm phủ
Cố Diệp chớp chớp, rồi đảo mắt nói: \”Bà, cháu cũng muốn một cái này. Cháu đặt thêm trước ở chỗ bà mười cái để đưa cho các bạn ma khác nữa.\”
Bà lão vui mừng phấn khích: \”Cháu muốn mua nhiều như vậy sao!\”
Cố Diệp cười tủm tỉm gật đầu: \”Bạn quỷ của cháu rất nhiều ạ.\” Cậu khích lệ nói: \”Bà đi cùng họ lấy hàng đi, có hàng thì cháu đến mua ạ, ít nhất phải mười cái.\”
Bà lão cao hứng nói: \”Được, chút nữa tôi đi tìm họ đặt hàng.\” Bà lão đưa cái đệm cuối cùng cho Cố Diệp rồi dạy cho cậu cách sử dụng \”Bên trong có lá ngải cứu, ở đây có cái nút là cục sạc dự phòng, khi cắm điện nó sẽ nóng lên. Công dụng lá ngải cứu này là theo lỗ chân lông tiến vào cơ thể cậu, mỗi ngày ngồi một giờ là được. Lúc không cần sử dụng có thể ngắt nguồn điện đi thì nó sẽ trở thành một cái đệm bình thường.\”
Cố Diệp hiếu kì hỏi: \”Thật sự là thần kỳ như vậy ạ? Bệnh ung thư cũng có thể chữa sao?\”
Bà lão nghiêm túc nói: \”Có thể chứ, thật sự cái gì cũng có thể chữa nhưng phải rất kiên trì, cực kì kiên trì. Cái đệm này có thể tái sử dụng lại nhiều lần, dùng ba năm cũng không thành vấn đề, có phải rất lợi không?\”
Khóe miệng Cố Diệp giật một cái: \”Vâng, rất lợi.\” Cậu thẳng thắn đưa tiền, một tờ minh tệ có giá hơn một vạn tiền vậy thì bốn tờ là đủ rồi: \”Bà, cháu đưa tiền cọc cho bà, bà cũng không cần phải trả lại. Bà lớn tuổi như vậy chạy tới chạy lui cũng không dễ dành gì, cho bà phí đi lại ạ.\”
Bà lão cảm động nói: \”Chàng trai, cậu thật tin tưởng tôi. Cậu yên tâm, tôi sẽ không chạy đâu.\”
Cố Diệp gật đầu: \”Dạ, cháu cảm thấy bà sẽ không lừa cháu đâu.\”
Sau khi bà lão đem tiền cất kĩ liền vui vẻ nói: \”Vậy bà đi nhé.\”
Cố Diệp cười tủm tỉm vẫy vẫy tay: \”Bà, hẹn mai gặp ạ! Cháu đợi hàng của bà nhé, ngày mai cháu lại tới nơi đó tìm bà ạ!\”