Biên tập: Lilith 🌸 Chỉnh sửa: June
Thành thật mà nói thì phòng nghỉ này chỉ là phòng sử dụng tạm thời cho Cố Diệp khi cậu không có chỗ ở thôi. Từ trong lời nói của thư kí Lưu cậu nghe ra được ý tứ khác. Còn cụ thể là gì Cố Diệp cũng không có ý định nghiên cứu kĩ. Nói tóm lại thì bình thường tên thư kí Lưu này rất gian xảo, Cố Diệp không nhịn được trước câu nói này liền thúc giục nói: \”Anh nhanh mắng anh ta một câu đi để anh ta dừng suy nghĩ với bị trừ tiền thưởng!\”
Tay Úc Trạch còn chưa động Cố Diệp lại nói: \”Thôi bỏ đi.\” Chính Cố Diệp tự rút lại câu nói trước đó của mình, càng tô càng đen: \”Anh không cần phải tìm cho em một phòng làm việc đâu. Anh giao công việc cho em em cũng sẽ không thèm làm, anh chỉ cần kê thêm chiếc bàn lớn cho em trong phòng làm việc của anh là được rồi. Anh làm việc, em đọc sách. Lúc trước Đường lão cho em rất nhiều sách em còn chưa đọc hết.\”
Lúc này Úc Trạch mới từ bỏ suy nghĩ thêm phòng làm việc, nhắc tới Đường lão, anh hỏi một câu: \”Đường lão còn sống được bao nhiêu năm nữa?\”
Sắc mặt Cố Diệp xìu xuống tiếc nuối nói: \”Chỉ còn hơn một năm nữa thôi.\”
\”Khương Tự và Giải Thừa có biết không?\”
\”Biết.\” Cố Diệp cười khổ một cái: \”Huyền Thuật sư rất đáng thương. Do nhìn thấy quá nhiều sinh ly tử biệt nên biết rõ lúc nào người thân của mình ra đi nhưng lại không có cách nào để ngăn cản.\”
Úc Trạch xoa nhẹ đầu Cố Diệp một cái: \”Hãy nhìn vào chỗ tốt của nó, ít nhất Huyền Thuật sư còn có thể nhìn thấy hồn phách của người thân biết bọn họ có siêu thoát được hay không.\”
Lập tức Cố Diệp nhếch khóe miệng cười nói: \”Đó cũng là lí do, người ngoài cuộc như anh vậy mà có thể nhìn rõ ràng hơn em, làm sao anh có thể giỏi như vậy chứ? Anh đẹp trai như vậy còn rất có năng lực, có thể nhìn thấu mọi việc, đây là người đàn ông của ai nhỉ?\”
Cố Diệp vừa vừa khen vừa rống đến mức Úc Trạch dở khóc dở cười, biết là cố tình nhưng cũng không biết phải làm thế nào với cậu. Nghe Cố Diệp khen càng lúc càng lúng túng Úc Trạch mới bất đắc dĩ quay mặt sang, nhỏ giọng nói: \”Ngậm miệng.\”
Trong một giây Cố Diệp ngừng lại: \”Anh yêu, bình tĩnh, em không nói nữa.\”
Dáng vẻ sợ đến không có khí phách chọc cho Úc Trạch bật cười: \”Em cứ ngang ngược đi, về nhà mình nói tiếp.\”
\”Hì hì.\”
…
Tin tức vợ của giám đốc muốn tới đi làm đã lan truyền ở nhóm riêng của hội quản lý cấp cao trong công ty, rất nhiều người trong nhóm đều nhắc nhở: Gần đây phải chú ý một chút, vợ của giám đốc chúng ta không giống những người khác, ánh mắt kia có thể nhìn ra cái gì thì ai cũng không đoán được. Tác phong sinh hoạt cũng phải xem xét kĩ lại, nghiêm khắc với bản thân và cư xử tử tế. Nếu không ngộ nhỡ bị cậu ấy nhìn ra vấn đề gì, nằm bên gối thủ thỉ vào tai giám đốc thì mọi người cũng đừng nghĩ đi làm nữa!
Mặc dù lời này là nói đùa thế nhưng cũng không khó để nhận ra năng lực của Cố Diệp. Còn có người buồn bực hỏi một câu: Tính tình này của tổng giám đốc vậy mà dám mang người tình bé nhỏ tới làm trong công ty, tổng giám đốc cũng phải cúi đầu nghe lời hả?