[Đm Editing] Có Lẽ Tôi Không Còn Là Người Nữa – Chương 46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm Editing] Có Lẽ Tôi Không Còn Là Người Nữa - Chương 46

Giang Tứ nhanh chóng tính toán xem mình còn bao nhiêu giá trị tinh thần, bởi vì cậu đã vẽ Linh Văn phòng ngự đã tiêu hao hết mấy trăm điểm, số điểm giá trị tinh thần còn lại tiêu hao nhanh hơn so với khả năng phục hồi, cậu phải tính toán tỉ mỉ mà sử dụng.

Chờ lệ quỷ Hứa Mộ Hòa quay người đi về phía hành làng bên kia, Giang Tứ lập tức ý bảo Hạ Tri Vi đuổi kịp, hai người nhẹ nhàng đi theo phía sau lệ quỷ, thấy phòng 509 càng ngày càng gần, lệ quỷ vẫn đưa lưng về phía bọn họ như cũ, chỉ là cái đầu trên cổ đã quay qua, một đôi mắt không có đồng tử gắt gao nhìn thẳng vào bọn họ.

Giang Tứ đã nhìn thấy cảnh tượng này không chỉ một lần, mỗi lần nhìn thấy da đầu đều sẽ tê dại, càng miễn bàn đây là lần đầu tiên Hạ Tri Vi nhìn thấy, cô sợ hãi đến tê liệt, không thể kêu lên cũng không thể động đậy, chân mềm như sợi mì, tay phải Giang Tứ vẫn luôn tích tụ năng lượng, mà khóe miệng trên cái đầu người xanh đen nhếch lên càng ngày càng cao.

【 Lệ quỷ Hứa Mộ Hòa: Ta nhìn thấy ngươi rồi! 】

Nhìn thấy con mẹ ngươi! Giang Tứ quăng một quả cầu linh tử qua!

\”Chạy mau! Tới 509!\” Giang Tứ hét lên một tiếng, quay đầu lại lại thấy Hạ Tri Vi xụi lơ trên mặt đất, đừng nói đến việc chạy, ngay cả đứng dậy cũng không nổi!

Giang Tứ xoay người muốn kéo cô đến phòng 509, lệ quỷ Hứa Mộ Hòa đã xuất hiện ở trước mặt cậu, đôi tay nâng lên muốn ôm lấy đầu Giang Tứ, lần này nếu như bị ôm kín mít thì đầu của Giang Tứ sẽ không còn nữa!

Tay phải Linh Giả đã sớm bám vào một tầng linh tử, Giang Tứ hung hăng tát một phát vào cái đầu rẻ tiền của lệ quỷ Hứa Mộ Hòa!

\”Bùm!\” Cái đầu của người đàn ông kia bị tát một phát rơi xuống mặt đất.

\”A a a ——!!!!\” Tiếng thét chói tai của Hạ Tri Vi vang lên, âm sắc quen thuộc, decibel quen thuộc, cô đã bị dọa đến điên rồi.

Giang Tứ thừa dịp lệ quỷ đi nhặt đầu thì xoay người chạy về phía Hạ Tri Vi, kéo tay cô chạy về phía trước, \”Anh Lộ mở cửa!\”

Lộ Nguyên Minh đã sớm nghe thấy động tĩnh ở bên ngoài, vẫn luôn canh giữ ở mắt mèo quan sát động tĩnh ở hành lang, hắn biết bên ngoài có một con quỷ, Giang Tứ đang ở bên ngoài, hắn không nghe thấy Giang Tứ chỉ thị thì không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Sau khi nghe thấy Giang Tứ kêu hắn mở cửa, Lộ Nguyên Minh không một chút suy nghĩ kéo cửa vọt ra, Giang Tứ muốn nói hắn đừng ra ngoài đã không kịp nữa rồi! Lộ Nguyên Minh vừa mới mở cửa ra ngoài thì trước cửa đã xuất hiện một bóng người, đúng là lệ quỷ nọ, cả người lệ quỷ máu chảy đầm đìa, trong tay cầm lấy một cái đầu người đã bắt đầu hư thối, máu đen nhớp nháp đang nhỏ xuống từ vết thương trên cổ!

Tiếng la hét trong phòng vang lên hết đợt này đến đợt khác, Hoa Tiêu che chắn ở cửa, nhe răng sủa như điên, chuẩn bị nhào tới bất cứ lúc nào.

Giang Tứ ném Hạ Tri Vi cho Lộ Nguyên Minh, một quả cầu linh tử lớn đánh vào lệ quỷ Hứa Mộ Hòa, lệ quỷ bị đẩy lùi một bước, thân thể hoàn chỉnh đột nhiên tan thành từng mảnh, biến thành từng khối rơi trên mặt đất, Giang Tứ dừng lại một chút, nhìn cách chết của lệ quỷ này, hẳn là bị người ta phanh thây, rất có thể là ở trong khách sạn này, khó trách oán khí lớn như vậy!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.