[Đm Editing] Có Lẽ Tôi Không Còn Là Người Nữa – Chương 34 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm Editing] Có Lẽ Tôi Không Còn Là Người Nữa - Chương 34

Phía trên bức tường đen có một vật thể giống như màng bào thai khổng lồ treo lơ lửng, nửa trong suốt, bên trong có sương đen lượn lờ, như là có một bóng đen lớn đang chuyển động, bên cạnh bóng đen đó là những vật thể hình quả trứng dày đặc, Giang Tứ chỉ liếc mắt nhìn qua, hội chứng sợ lỗ bùng phát khiến đầu cậu sắp nổ tung!

Giang Tứ nhịn không được lùi về sau một bước, tê dại từ đầu đến chân, nhìn thấy cái thứ như màng bào thai đang rơi xuống, lại nhìn Đoạn Hoằng và Lộ Nguyên Minh đứng phía dưới, Giang Tứ kêu bọn họ một tiếng, \”Đoạn Hoằng, anh Lộ, đi qua đây.\”

Đoạn Hoằng vẫn đang chỉ đạo Từ Hiến Du lùi xe, Lộ Nguyên Minh cũng đi theo, \”Làm sao vậy?\”

\”Nhìn bên kia xem, cậu nhìn thấy gì?\” Giang Tứ ý bảo Đoạn Hoằng nhìn xem.

Đoạn Hoằng nhìn qua đó, cẩn thận quan sát một lúc lâu, \”Một bức tường, còn rất tối.\”

Giang Tứ: \”Nhìn lên trên xem.\”

Đoạn Hoằng ngẩng đầu, nhìn hồi lâu, như là nghĩ tới cái gì, hạ giọng nói: \”Cậu…… Nhìn thấy gì? Có phải có quỷ hay không?\”

Giang Tứ: \”……\”

Giang Tứ lại nhìn thoáng qua, cái màng nọ vẫn còn ở đó, \”Cậu không nhìn thấy sao?\”

Đoạn Hoằng lập tức khẩn trương, \”Tớ không nhìn thấy cái gì hết! Ngoài bức tường ra, ở đó còn có gì nữa?\”

Giang Tứ trầm mặc, nhìn dáng vẻ của Đoạn Hoằng hẳn là thật sự không nhìn thấy, nếu không một món đồ to như vậy treo ở đó, là có thể bị người khác phát hiện ra dễ dàng.

Vẻ mặt của Giang Tứ nói cho Đoạn Hoằng biết, chỗ đó nhất định có thứ gì đó, có thứ gì đó mà hắn không nhìn thấy được!

Đoạn Hoằng vội la lên: \”Anh cá mặn mau nhanh lên đi! Lùi cái xe mà gì đâu còn khó hơn sinh con nữa!\”

Từ Hiến Du cuối cùng cũng cho xe ra ngoài, Giang Tứ nhìn chằm chằm vào cái màng đó, thấy cái màng bào thai khổng lồ kẽ rung lên, như là có thứ gì muốn rơi xuống, da đầu Giang Tứ nổ tung, \”Mau lên xe, mau rời khỏi đây!\”

Đoạn Hoằng tuyệt đối sẽ không nghi ngờ phán đoán của Giang Tứ, nhanh chóng kéo cửa xe ra chui vào, phát hiện Giang Tứ vẫn còn đứng đó không nhúc nhích, không biết đang nhìn cái gì, \”Anh Tứ! Mau lên đây!\”

Giang Tứ lắc đầu, \”Tôi sẽ ở chỗ này, các cậu đi mau, tôi sẽ gọi điện kêu người tới!\”

Từ Hiến Du dự cảm được sẽ xảy ra một chuyện một chuyện gì đó rất đáng sợ nên đạp chân ga xông ra ngoài, quẹo ở phía trước suýt nữa là đâm vào xe của người khác, lái xe cỡ này thiệt khiến cho trái tim con người ta run sợ, không biết dạng giáo viên như thế nào mới có thể dạy ra một học sinh như vậy.

Giang Tứ lấy điện thoại ra, không có một vạch sóng nào cả, cậu rất muốn gọi đám Đoạn Hoằng trở về.

Một đôi nam nữ đi qua phía sau Giang Tứ phía, Giang Tứ vội vàng nói: \”Quấy rầy một chút, điện thoại của hai vị có sóng không?\”

Cô gái trẻ tuổi nhìn dáng vẻ của Giang Tứ, cười nói: \”Em trai à, có phải phương thức bắt chuyện của em có hơi sai sai không? Em là đang hỏi chị hay là hỏi anh ấy?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.