Giang Tứ có được một ít thời gian trước khi đi ra ngoài, lúc này giá trị tinh thần của cậu đã đã khôi phục một chút, không còn rỗng tuếch nữa, cậu cẩn thận cất Cỏ Linh Minh vào, hiện tại Doberman chính là vệ sĩ tốt nhất của cậu, cả cây gậy đánh quỷ đương nhiên cũng không thể thiếu, thế đạo bất bình, mang theo cho yên tâm.
Giang Tứ xách túi đi xuống lầu, ở dưới đó nhìn thấy một người, cao cao gầy gầy, đang đứng hút thuốc cạnh bồn hòa, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn lên lầu, thấy Giang Tứ đi xuống thì đôi mắt đó nhìn chằm chằm dán chặt vào cậu.
Giang Tứ nhìn thoáng qua, không quen biết, nhanh chóng bước đi.
\”Giang Tứ?\” Người ở phía sau gọi cái tên này, có hơi không chắc chắn.
Giang Tứ dừng bước, nghi hoặc xoay người, \”Anh gọi tôi?\”
Hứa Minh Dập nhìn cậu, có chút chần chừ, do dự đi qua, \”Cậu thay đổi thật nhiều, thế nhưng đôi mắt lại không thay đổi, vẫn giống như lúc nhỏ.\”
Sắc mặt Giang Tứ trở nên lạnh lùng, trấn Cương Tây mang theo toàn bộ tuổi thơ của cậu, đều là những ký ức không có gì đáng nhớ, nếu như hắn ta quen biết cậu lúc còn nhỏ, chắc hẳn cũng là người trấn Cương Tây.
Giang Tứ: \”Anh tìm tôi có chuyện gì?\”
Hứa Minh Dập thấy sắc mặt cậu không tốt, có thể hiểu được, \”Xin lỗi, tôi vẫn luôn muốn gặp mặt cậu để nói lời xin lỗi, vốn dĩ cho rằng đời này sẽ không có cơ hội, bây giờ tôi có cơ hội và năng lực để xuất hiện trước mặt cậu, chính thức xin lỗi cậu vì chuyện năm đó.\”
\”Không cần, không cần đâu.\” Giang Tứ nói xong, xoay người phải đi, Hứa Minh Dập nhanh chóng đuổi theo, \”Giang Tứ, bây giờ cậu đang rất nguy hiểm, cha cậu……\”
\”Tôi không có cha!\” Giang Tứ dừng lại, bỗng nhiên nhớ tới tin tức Cục quản lý quỷ dị nói với cậu, người này chẳng lẽ chính là Linh Giả do Giang Tư Lâm tìm tới để đối phó cậu sao? Trùng hợp như vậy? Tìm người ở trấn Cương Tây để đối phó cậu?
\”Tôi biết, tôi nghe được một ít chuyện của cậu, Giang Tư Lâm quả thực không xứng làm cha cậu, ông ta thông qua một người bạn bán đồ cổ ở Phồn thị, biết đội trưởng của tôi muốn tới Thanh thị, muốn dùng một nửa tài sản của mình để làm thù lao, để đội trưởng của tôi giúp đỡ tiêu diệt một con quỷ và cậu, đội trưởng không có phản ứng, tôi biết đó là chuyện của cậu, nên đã đi gặp Giang Tư Lâm……\”
\”Cho nên, anh là người Giang Tư Lâm thuê tới để diệt trừ tôi?\” Sắc mặt Giang Tứ lạnh băng.
\”Không phải, sao tôi có thể giết cậu được, tôi chỉ muốn biết rốt cuộc trên người cậu đã xảy ra chuyện gì, tôi muốn tìm nguyên nhân, tôi muốn giúp cậu.\” Hứa Minh Dập khẩn trương nói.
\”Anh cảm thấy tôi cần à?\” Giang Tứ cười nhạo một tiếng, \”Đừng nhắc tới chuyện khi còn nhỏ nữa, rất nhiều thứ tôi đã quên rồi, tôi cũng không quen anh, cho nên đừng xuất hiện trước mặt tôi với tư thái là một người cứu rỗi nữa.\”
Hứa Minh Dập bình tĩnh nhìn cậu hồi lâu, \”Tôi là Hứa Minh Dập, cậu không nhớ tôi sao?\”
Hồi đó Hứa gia sống rất gần nhà Giang gia, Hứa Minh Dập lớn hơn Giang Tứ 4 tuổi, hắn rất thích bé Giang Tứ, lúc đó ngoại hình của bé Giang Tứ trông giống như một tiểu tiên đồng vậy, vô cùng xinh đẹp, không có đứa nhỏ nào mà lại không thích chơi với đứa nhỏ xinh đẹp hết, Hứa Minh Dập cũng giống vậy.