Giang Tứ không biết nếu bị lớp da người này bao phủ thì sẽ như thế nào, cậu cũng không muốn thử, trong khoảnh khắc lớp da người bao lấy cậu, Doberman đã nhào tới, vồ lấy tấm da cắn xé một hồi.
Giang Tứ tiến lên một bước, dùng gậy đánh quỷ đập cho nó một trận bão tố, mãi cho đến khi tấm da người rách nát hoàn toàn bất động nằm tê liệt trên mặt đất.
Mấy người Cục quản lý quỷ dị thiếu chút nữa là nổ tim: \”……\”
Sau trấn chiến, Giang Tứ đứng lên, đèn pin siêu sáng chiếu qua mấy tấm rèm trong góc, cậu dừng lại rồi dùng đèn pin soi kỹ, trên tấm rèm có một hoa văn rất mờ, giống như được bao phủ bởi một màng nước, nhưng những chỗ khác thì rất rõ ràng, mà vào lúc Giang Tứ nghi hoặc, cái khối mờ kia \”Vèo\” một cái nhảy ra cửa sổ.
Giang Tứ: \”……!!!\”
Thiếu chút nữa là trái tim cũng nhảy ra luôn rồi!
\”Gâu!\”
Doberman nhào tới, nửa thân chó treo lơ lửng ngoài cửa sổ, Giang Tứ sợ tới mức lao tới ôm lấy chú chó Doberman kéo vào trong.
Lúc này Giang Tứ cuối cùng cũng ý thức được điểm dở của linh hồn thú cưng khi hình thành thân thể, cái thể trọng này là sự tồn tại chân thật, thật đến mức cậu khó có thể ôm được bé chó nhà mình!
Cánh tay Giang Tứ bị người nào đó túm chặt, một người một chó được kéo vào phòng.
Giang Tứ quay đầu lại, thấy là Bạc Hoài, trong tay hắn còn đang cầm điện thoại.
Người của Cục quản lý quỷ dị Phồn thị sợ hãi đến mức phản ứng trì độn, lúc này họ mới phản ứng lại, \”Sao lại thế này? Sao con chó này lại muốn nhảy lầu?\”
Vẻ mặt Giang Tứ hoảng sợ, \”Mọi người không thấy sao?\”
Giang Tứ khẳng định bản thân đã nhìn thấy, bé chó nhà cậu cũng nhìn thấy, nhưng khung thoại lại không nhắc nhở gì, chẳng lẽ đây là một yêu cầu quái dị cần phải chạm vào mới có lời nhắc sao?
Người của Cục: \”Thấy cái gì?\”
Giang Tứ cố hết sức ôm bé chó nhà mình, nhìn về tấm rèm cửa trong góc tường.
\”Vừa rồi ở đó có thứ gì đó, toàn thân trong suốt, có đầu có tứ chi, nhảy ra khỏi cửa sổ, Thiên Lang là do muốn bắt lấy thứ kia nên thiếu chút nữa là rơi xuống.\”
Mấy người của Cục: \”……\”
Ngay lập tức cảm thấy lông tóc nổi hết lên cả sống lưng.
Liêu Sùng Quang thân là Người trấn quỷ, chỉ nhìn đến da người chuyển động mà không nhìn thấy thứ gì khác.
\”Cậu có chắc không? Tôi không nhìn thấy thứ gì hết.\”
Giang Tứ nhìn về phía trưởng quan Bạc, muốn nói ở đây ai mạnh nhất thì chắc chắn là vị này.
Bạc Hoài nhìn về phía rèm cửa bị gió thổi bay, vừa rồi lực chú ý của hắn nằm trên điện thoại, nhận thất được sự thay đổi năng lượng nên nhìn sang, thấy Giang Tứ và Doberman đã vất vưởng ở cửa sổ, hắn không nhìn thấy thứ mà Giang Tứ nói, nhưng quả thật là có tồn tại thứ gì đó, chỉ là bọn hắn đều không nhìn thấy.