[Đm – Edit] Xuyên Việt Chi Độc Sủng Tiểu Phu Lang – Nhạc Dương [Hoàn] – Chương 56 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm – Edit] Xuyên Việt Chi Độc Sủng Tiểu Phu Lang – Nhạc Dương [Hoàn] - Chương 56

Edit: Arisassan

Ngày hôm sau, Tần Việt liền mang người đến dập đầu lạy Thẩm Tương Ngôn, Thẩm Tương Ngôn chưa kịp lên tiếng ngăn cản, Lưu Nhiên đã vững vàng quỳ xuống đất dập đầu ba cái: \”Đa tạ Hầu gia đã thu lưu mấy ngày nay, Lưu Nhiên vô cùng cảm kích.\”

Thẩm Tương Ngôn thấy Lưu Nhiên này mặc dù sắc mặt không còn bệnh thái như trước, nhưng vẫn rất gầy yếu, liền hỏi nhiều một câu: \”Không biết Lưu tiểu công tử có tính toán gì sau này không?\”

Tâm trạng Lưu Nhiên vô cùng đau khổ, xảy ra chuyện lúc trước, phụ thân nhất định sẽ không nhận cậu nữa, ngôi nhà kia đương nhiên không thể trở về được. Cậu cũng không biết mình nên thở một hơi hay nên cảm thấy khổ sở đây, nhưng cậu đã mặt dày để Thẩm Hầu gia che chở cho mình lâu như vậy rồi, thật sự không có mặt mũi ở lại nữa: \”Trời đất bao la, luôn có nơi Lưu Nhiên có thể đến, huống chi trời tuyệt đối sẽ không tuyệt đường người.\”

Thẩm Tương Ngôn thấy Lưu Nhiên tuy chán nản nhưng vẫn còn có vài phần cốt khí, cái này trong giới song nhi cũng rất khó gặp. Giương mắt liền trông thấy Tần Việt bởi vì câu nói vừa rồi của Lưu Nhiên mà trông hệt như người mất hồn, thôi, giúp hai người này một cái vậy: \”Bản hầu nghe Thẩm An nói ngươi có một chút thiên phú chế hương, tiểu công tử nếu không ngại thì sau này cứ ở lại Hương Tự Lai để hỗ trợ đi.\”

Vốn đã chuẩn bị sau hôm nay liền cáo từ rời đi, còn ân tình của Thẩm Hầu gia nếu kiếp này có thể trả hết, Lưu Nhiên cậu đương nhiên sẽ việc nghĩa chẳng từ, nhưng nếu không có cơ hội thì kiếp sau dù làm trâu làm ngựa cũng phải báo đáp. Bản thân đã dự tính trường hợp xấu nhất, không ngờ cuối cùng vẫn có thể ở lại, Lưu Nhiên nhất thời bị niềm kinh hỉ này xông tới váng đầu, mãi đến khi Tần Việt lên tiếng nhắc nhở, lúc này Lưu Nhiên mới khó nén kích động mà cảm tạ ân điển của Thẩm Hầu gia.

Thẩm Tương Ngôn trông thấy bộ dáng cảm động suýt rơi nước mắt này của cậu, liền cười cười nói: \”Ngươi không cần quá cảm kích ta đâu, cửa hàng của bản hầu cũng không phải là nơi để ăn cơm trắng, đến lúc đó nếu làm không tốt, quản sự cũng sẽ không nể mặt ta mà giữ ngươi lại.\” Thẩm Tương Ngôn nói Lưu Nhiên có thiên phú chế hương thật sự không phải nói dối, Thẩm An vì chuyện này cũng từng đề cập qua với hắn hai ba lần, cho nên khi ra quyết định giữ cậu ta lại, Thẩm Tương Ngôn cũng có một phần tư tâm, việc này có ảnh hưởng rất tốt đối với sự phát triển của Hương Tự Lai sau này.

Trong lòng Lưu Nhiên hiểu rõ, khoảng thời gian cậu ở tạm trong cửa hàng này, đã sớm phát hiện cách quản lý của Hương Tự Lai rất khác so với những cửa tiệm khác, đều tiến hành theo một trật tự, thưởng phạt đều có luật lệ riêng. So với việc các quản sự có quyền tuỳ ý ức hiếp cấp dưới ở các tiệm khác, Lưu Nhiên cảm thấy cách quản lý này tốt hơn gấp nhiều lần, cho nên cũng không cảm thấy lo sợ đối với lời của Thẩm Tương Ngôn.

\”Hầu gia yên tâm, Lưu Nhiên nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của Hầu gia.\” Nói xong liền dập đầu một cái, Thẩm Tương Ngôn bây giờ mới nhận cái lễ này của cậu ta.

Thẩm Tương Ngôn đuổi hai người kia đi xong liền xem sổ sách một chút, thấy sắc trời đã hơi trễ, bèn chuẩn bị đứng dậy trở về Hải Đường Viện. Trên đường trùng hợp gặp phải Hà Hân đang muốn đến tìm hắn, Thẩm Tương Ngôn thấy thần sắc của cậu ta không đúng lắm, lập tức biết có vấn đề, sợ Hạ Dung bên kia xảy ra chuyện, không đợi cậu ta mở miệng liền hỏi trước: \”Chỗ chính quân đã xảy ra chuyện gì?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.