[Đm – Edit] Xuyên Việt Chi Độc Sủng Tiểu Phu Lang – Nhạc Dương [Hoàn] – Chương 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm – Edit] Xuyên Việt Chi Độc Sủng Tiểu Phu Lang – Nhạc Dương [Hoàn] - Chương 4

Edit: Arisassan

Hôm nay đã là ngày thứ bảy Hạ Dung gả tới Thẩm gia, lúc y tỉnh lại thì nhận ra tướng công vẫn chưa thức dậy, Hạ Dung nhẹ nhàng dời cánh tay đang ôm eo mình của Thẩm Tương Ngôn ra một chút. Thói quen này của tướng công thật là, lần nào cũng phải ôm y ngủ, nếu tối nào y lách mình tránh khỏi thì tướng công dù có đang ngủ say cũng có thể tự vươn tay kéo y về.

Cứ như vậy suốt mấy ngày, y mới từ từ quen với ôm ấp của tướng công, cuối cùng cũng có thể ở trong lòng của đối phương mà ngủ ngọt ngọt ngào ngào. Bất quá sáng nào cũng vậy, lúc y mở mắt thì tướng công đã tỉnh sẵn rồi, hiếm lắm mới có một ngày y thức sớm như hôm nay. Nhìn thấy cánh mũi của tướng công theo hô hấp nhịp nhàng mà rung động, Hạ Dung đùa dai lấy một tay nắm lại. Sau mấy ngày ở chung Hạ Dung coi như đã hiểu được người mà y gả cho này, hắn đối với y phải nói là vô cùng ôn nhu sủng nịch. Điều này khiến cho y vốn là người từ nhỏ không có phân lượng gì ở Hạ gia dần dần lớn mật hơn, chí ít là trước mắt những trò tinh nghịch của y chỉ áp dụng giới hạn trên người Thẩm Tương Ngôn.

Thẩm Tương Ngôn đang ngủ mơ đột nhiên cảm thấy hô hấp không thông, lúc tỉnh táo lại thì chợt cảm thấy trên mũi hắn có một bàn tay nho nhỏ đang nắm chặt. Bất quá hắn cũng vui vẻ phối hợp với trò đùa này của Hạ Dung mà biểu hiện ra bộ dáng khó chịu do không thở được, ngược lại lại khiến cho người bắt đầu trước là Hạ Dung phải buông tay ra.

\”Dung nhi đây là muốn mưu sát tướng công ngay sáng sớm sao? Hửm?\” Âm thanh còn mang theo chất khàn khàn gợi cảm lúc vừa tỉnh ngủ.

Hạ Dung đem mặt chôn trong ngực hắn, tỏ vẻ \”ta đang giả chết đấy xem ngươi làm sao bắt được ta\”, Thẩm Tương Ngôn quả thật bị kẻ cầm đầu này khiến cho không biết phải làm sao, hắn đúng là không thể bắt y thật. Bất quá nếu hắn không quản tốt được con thỏ nhỏ này ngay bây giờ thì sau này sẽ càng không thể mất. Thẩm Tương Ngôn nâng khuôn mặt nho nhỏ của tiểu phu lang nhà mình lên, trông thấy bộ dạng ngượng ngùng do làm chuyện xấu mà bị bắt được kia của y, đột nhiên lại rất muốn hôn hôn, hắn cũng thuận theo ý mình mà hôn xuống cánh môi mềm mại.

Hạ Dung bị nụ hôn đột nhiên trao xuống này làm giật mình, đôi mắt mèo trợn tròn cả lên, nhưng ngay lúc y vẫn chưa thể phản ứng lại kịp, đầu lưỡi trơn trượt dò vào bên trong đã làm tâm trí của y rối loạn lên hết, Thẩm Tương Ngôn một bên hấp duẫn đôi môi mềm nhuyễn của đối phương, một bên nhẹ giọng trấn an \”Bảo bối, đừng sợ, nhắm mắt lại.\”

Tuy rằng đây là lần đầu tiên Thẩm Tương Ngôn hôn môi người khác, nhưng nam nhân nào ở phương diện này cũng có một loại thiên phú khó mà giải thích được. Một tay đặt sau đầu tiểu phu lang, một tay sờ lên vòng eo thon nhỏ phía dưới, miệng cũng không ngần ngại chút nào, đầu lưỡi một chút rồi một chút dò vào trong khoang miệng của đối phương, vị ngọt nhàn nhạt xen lẫn mùi sữa khiến cho tâm can Thẩm Tương Ngôn rung động – đó là mùi vị của loại sữa bò mà hắn cố ý mua về để cho Hạ Dung bồi bổ thân thể. Hắn nhanh chóng tỉnh táo lại, dùng miệng cuốn lấy đầu lưỡi đang thẹn thùng rụt lùi kia, trêu chọc mà liếm mút, cái hôn của Thẩm Tương Ngôn không hề giống như hình tượng ôn hòa vô hại hắn luôn biểu hiện ra trước mặt Hạ Dung, mà vừa bá đạo, vừa tràn ngập dục vọng chiếm hữu. Cảm thấy người mình đang ôm trong lòng vì cái hôn này mà mất hết cả khí lực, cánh tay đang ôm trên eo Hạ Dung của Thẩm Tương Ngôn mới thả lỏng vài phần, từ từ nhẹ nhàng làm nụ hôn này sâu hơn, mãi đến khi Hạ Dung không thể thở được, khuôn mặt nghẹn đến đỏ bừng thì hắn mới thả y ra.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.