[Đm – Edit] Xuyên Việt Chi Độc Sủng Tiểu Phu Lang – Nhạc Dương [Hoàn] – Chương 27 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm – Edit] Xuyên Việt Chi Độc Sủng Tiểu Phu Lang – Nhạc Dương [Hoàn] - Chương 27

Edit: Arisassan

Lúc Thẩm Tương Ngôn ngủ thẳng tới nửa đêm chợt cảm thấy trong lồng ngực tựa như đang ôm một cái lò lửa, cũng may hắn vốn lo Hạ Dung ban ngày mắc mưa, ban đêm sẽ có chỗ không thoải mái cho nên căn bản không dám ngủ quá sâu. Theo bản năng lấy tay sờ sờ nhiệt độ người trong ngực, lòng bàn tay chạm ngay vào một mảng da thịt nóng bỏng, cảm thấy có gì đó không đúng, Thẩm Tương Ngôn lập tức giật mình tỉnh lại từ trong giấc mộng.

Vỗ vỗ hai má do bị bệnh mà đỏ đến mức bất thường của Hạ Dung, hắn phát hiện người nọ cứ như bị nóng đến váng đầu không thể phản ứng được gì. Sợ Hạ Dung nếu tiếp tục nóng đầu hơn nữa sẽ gặp nguy hiểm, Thẩm Tương Ngôn vội vàng gọi với ra: \”Ai đang gác đêm ở bên ngoài vậy, mau đi mời đại phu đến đây.\”

Người tới lượt gác đêm sau nửa đêm của đêm nay là một tiểu nha đầu tên Phỉ Thúy, do thường ngày vào ban đêm hai chủ nhân cũng không có việc gì cần, hơn nữa sau này người hầu trong nhà càng ngày càng nhiều, nên Hà Hân Hà Miêu vốn phụ trách gác đêm chỉ đứng thủ ngoài phòng một hồi đầu buổi, sau khi hai chủ nhân đã ngủ say thì sẽ đổi ca trực cho nhóm tiểu nha đầu.

Phỉ Thúy nghe thấy chủ nhân đã hơn nửa đêm rồi mà lại vội vã muốn mời đại phu, liền biết có vấn đề xảy ra, không thể chậm trễ được, đáp lại một tiếng rồi chạy gấp ra bên ngoài.

Khi Hà Hân Hà Miêu nghe được động tĩnh mà đến, liền phát hiện chính quân nhà bọn họ đột nhiên phát sốt lúc nửa đêm. Hai người vừa lo lắng vừa tự trách không thôi, nhất định là do ban ngày đội mưa nên mới bị vậy. Nhưng hiện tại cũng không phải là thời điểm thích hợp để suy nghĩ những thứ này, Hà Hân vội vàng dặn người đem nước ấm cùng khăn đến để hạ nhiệt độ cho chính quân.

Thẩm Tương Ngôn lấy chiếc khăn nửa ướt đặt lên trán Hạ Dung, đút hai muỗng nước cho y uống. Khó khăn lắm mới khiến cho hai hàng lông mày nhăn lại vì khó chịu của Hạ Dung giãn ra được một chút, thế nhưng cũng không kéo dài được bao lâu, cái khăn trên trán Hạ Dung liền mất đi tác dụng. Dường như Hạ Dung đang cảm thấy khó chịu vô cùng, trong miệng vẫn luôn thì thào mấy từ \”khó chịu\”, \”đau\”, \”nóng\”, bất quá do bị bệnh nên âm thanh phát ra cực kỳ nhỏ, Thẩm Tương Ngôn phải để lỗ tai gần vào mới nghe rõ được Hạ Dung đang nói cái gì.

Thẩm Tương Ngôn thật sự không đành lòng, liền bảo Hà Hân Hà Miêu mang ít rượu mạnh tới, rồi tự tay thấm khăn rượu lau mình cho Hạ Dung. Phương pháp này là do hắn học được hồi còn ở cô nhi viện, lúc trông thấy lão viện trưởng phụ trách chăm sóc cho bọn họ làm như vậy với những đứa trẻ bị bệnh sốt, hắn nhớ rằng biện pháp hạ nhiệt này vô cùng hữu hiệu.

Lúc có người vào thông báo đại phu đã đến, Thẩm Tương Ngôn vừa mới dùng rượu lau xong nửa người trên cho Hạ Dung, hắn lập tức nhanh chóng cầm quần áo sửa sang lại đàng hoàng, quấn chăn thật kín cho Hạ Dung rồi mới mời đại phu tiến vào.

Đại phu này đương nhiên không phải là Lý đại phu y thuật cao siêu cách mấy tháng lại đến xem bệnh cho Hạ Dung kia, Lý đại phu sống ở chân núi Phú Thúy, hiện tại đi qua đó mời cũng phải tốn đến mấy canh giờ, sao có thể kịp được chứ, hơn nữa giả như có đi mời thì chắc gì Lý đại phu đang ở nhà. Cho nên hạ nhân mới mời đại phu ở y quán trấn trên đến, nghe nói y thuật cũng không tồi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.