[Đm – Edit] Xuyên Việt Chi Độc Sủng Tiểu Phu Lang – Nhạc Dương [Hoàn] – Chương 19 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm – Edit] Xuyên Việt Chi Độc Sủng Tiểu Phu Lang – Nhạc Dương [Hoàn] - Chương 19

Edit: Arisassan

Lúc Thẩm Tương Ngôn vừa trở lại từ bên ngoài liền trông thấy Hạ Dung ngồi trong sân. Hắn cũng không tiến lên quấy rầy y mà về phòng trước, tắm rửa sạch sẽ đơn giản một chút, thay một thân thường phục rộng rãi xong mới quay lại sân ôm chầm lấy tiểu phu lang thoạt nhìn đang rất nhàn nhã.

Hạ Dung đột nhiên bị bế lên, suýt chút nữa đã kinh hô ra tiếng, lúc nhận ra người ôm mình là tướng công thì sợ mình sẽ ngã xuống, lập tức vội vàng vòng hai tay ôm lấy cổ tướng công, mở miệng cầu xin: \”Tướng công mau thả ta xuống đi.\” Y lớn như vậy rồi, xung quanh lại có nhiều hạ nhân nữa, bị tướng công ôm như vầy thì bảo y sau này gặp người như thế nào đây nha, bất quá tâm trạng kinh hoảng sợ sệt đó cũng nhanh chóng biến thành tiếng cười vui vẻ.

Nhìn hai phu phu ân ái trước mặt, Hà Hân Hà Miêu đều vui mừng thay cho chính quân. Lúc bọn họ mới được mua về phủ đã từng cảm thấy vô cùng lo lắng cho chính quân tính tình mềm mại, thế nhưng thời gian trôi qua lâu như vậy rồi, bọn họ cũng nhìn rõ được rằng thiếu gia thật lòng sủng ái chính quân. Điều này còn khiến cho bọn họ thầm thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng, dù sao chủ nhân tốt tính dễ hầu hạ rất hiếm thấy, bọn họ cũng hy vọng chính quân có thể luôn luôn vui vẻ như vậy.

Thẩm Tương Ngôn ôm y xoay mấy vòng mới thả người xuống đất, kéo kéo bàn tay nhỏ nhắn của y rồi cùng y ngồi lên giường trúc nhỏ, theo thường lệ hỏi y ngày hôm nay đã làm những gì, có ăn vặt gì hay không. Hạ Dung tất tần tật trả lời từng câu hỏi, bao gồm cả những tin đồn Hà Hân nói y nghe hồi nãy, Thẩm Tương Ngôn nghe xong cũng chỉ cười mà không lên tiếng.

Việc này đúng là hắn dặn Trần Tài đi làm sau khi xuống núi, bất quá hắn chỉ bảo Trần Tài đến chỗ nào đó náo nhiệt nói bâng quơ vài câu thôi. Dân chúng dù ở thời đại nào cũng cảm thấy rất hứng thú với mấy chuyện bát quái nhà giàu này, hắn không cần làm gì mà mọi chuyện vẫn biến thành tình cảnh nghe sai đồn bậy như hiện tại. Điều này cũng khiến hắn cảm nhận được sự đáng sợ của lời đồn, cho nên lúc hắn truyền việc này ra đã cắt bớt phần xuất hiện của hắn cùng Hạ Dung.

Thẩm Tương Ngôn ngồi một hồi liền cảm thấy tiểu phu lang nhà hắn thật biết hưởng thụ, chọn đúng ngay một chỗ khá tốt, vừa có bóng cây vừa nằm ngay hướng gió lùa giữa cửa thông hai viện, gió thổi khiến cho thời tiết oi bức cũng tản đi mấy phần.

\”Dung nhi, không ngại đánh cờ chung với vi phu chứ.\” Nói xong liền bảo hạ nhân mang bộ cờ mã não lúc trước hắn mua cho Hạ Dung ra, chuẩn bị kéo Hạ Dung đến đánh vài bàn.

\”Nói trước nhé, nếu Dung nhi hạ cờ không tốt thì tướng công cũng không được phép chê cười ta đâu.\” Tuy nói như vậy nhưng đôi mắt Hạ Dung lại sáng ngời, thấy bộ cờ được đem ra liền cảm thấy hơi ngứa ngáy, trước đây lúc y còn ở Hạ gia thường không được phép ra ngoài, nên khi không có chuyện gì làm thì sẽ tự chơi cờ một mình để giết thời gian. Thế nhưng từ trước tới giờ y chưa bao giờ chơi cờ với người khác cả, hiện tại tướng công đã đề nghị, y cũng có chút nóng lòng muốn thử.

\”Ừ ừ, không chê cười ngươi, bất quá cứ chơi như thế thì hơi vô vị quá, có muốn đặt cược một ít không?\” Thẩm Tương Ngôn nhìn tiểu phu lang đang cầm cờ trắng ngồi đối diện, thần sắc nhu hòa nói: \”Bên nào thua sẽ phải đáp ứng đối phương một yêu cầu, được chứ?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.