[Đm] [Edit] Từ Xưa Công 2 Đã Sủng Công 4 – Mạc Như Quy – Hoàn – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] [Edit] Từ Xưa Công 2 Đã Sủng Công 4 – Mạc Như Quy – Hoàn - Chương 11

BẠN ĐANG ĐỌC

Tên khác: Tự cổ công nhị sủng công tứ / 自古攻二宠攻四
Tác giả: Mạc Như Quy / 莫如归
Edit: Charorian & Kally
Tình trạng bản gốc: Hoàn 86 chương
Tình trạng bản edit: Hoàn
Nguồn: Wikidich Tấn Giang
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọ…

#chủcông
#dammy
#hiendai
#kimbaidecu
#xuyênsách

Chương 11: Tim đập thình thịch

Edit: Kally

Beta: Phong

Đức Trung có hai căn tin, đồ ăn ngon, giá cả phải chăng, sinh viên khá sẵn lòng đến đó, tuy nhiên, ăn ở căn tin lâu nên họ cũng muốn ra ngoài thay đổi.

Con đường ẩm thực cách cổng trường không xa là địa điểm tìm đồ ăn chính của học sinh.

Có một quán lẩu tên là Lương Nhớ đặc biệt nổi tiếng, Tần Thư Thụy nghĩ đến việc ra ngoài ăn liền nghĩ tới nhà hàng này.

Nhưng khi cậu ta dẫn mọi người đến liền chết lặng, nhìn toàn bộ quán, khách khứa đều là học sinh Đức Trung.

Hai đại giáo bá cùng giáo thảo nổi tiếng gặp nhau ở chỗ này làm hòa, để mọi người vây xem dường như không ổn lắm……

\”Sững sờ gì đấy?\” Hứa Tinh Lạc giơ chân đá Tần Thư Thụy một cái: \”Gọi phòng riêng đi.\”

Tần Thư Thụy mới chợt nhớ ra, đệt! Ờ ha, có thể gọi phòng riêng được mà: \”Oke, để em đi gọi.\”

Lâm Khác thấy Hứa Tinh Lạc đá em trai mình thì không khỏi nhướng mày, sau đó ôm cánh tay khẽ hừ một tiếng, biểu cảm này rơi vào trong mắt Tống Thanh Chấp, mà Tống Thanh Chấp chỉ là mỉm cười.

\”……\” Nhận ra mình đang cười, Tống Thanh Chấp đột nhiên giật mình, sau đó ngơ ngác mím môi.

Vừa rồi Hứa Tinh Lạc đá Tần Thư Thụy, cậu không nên cười mới đúng.

Một là người cậu đã từng thích, một là người cậu đang mập mờ, nói thật thì quan hệ này đúng là có chút phức tạp.

Tần Thư Thụy gọi phòng riêng, tám người đều tự tìm vị trí ngồi xuống, đương nhiên là người lớp nào ngồi chỗ lớp đó, mà Tần Thư Thụy với tư cách làm người giảng hòa giữa hai lớp, cậu ta rất tự giác ngồi ở giữa Lâm Khác và Hứa Tinh Lạc.

\”Được rồi được rồi nè, mọi người đều đến đông đủ rồi, thương lượng xem nên gọi gì đây.\” Tần Thư Thụy cầm thực đơn và bút chì hét to: \”Có ai không ăn cay không?\”

Tống Thanh Chấp giơ tay: \”Tôi.\”

\”Chỉ có một mình bạn học Tống không ăn thôi sao?\” Tần Thư Thụy hỏi thêm.

\”Tôi cũng không ăn.\” Hứa Tinh Lạc kéo khẩu trang xuống, chỉ chỉ miệng mình: \”Miệng tôi bị thương, không ăn cay được.\”

Mọi người nhìn khuôn mặt bầm tím của hắn với vẻ mặt khác nhau.

Đặc biệt là đám người Lâm Khác, cảm giác có thể nói ra khá phức tạp, ủa nhưng mà mẹ kiếp, có gì phải phức tạp chứ, cứ như bọn họ không bị thương vậy, bộ bọn họ bị Hứa Tinh Lạc đánh nhẹ lắm chắc?

Vết thương trên người vẫn còn đau đây nè

Sáng hôm nay Tần Thư Thụy mới biết là họ đánh nhau, nhưng không biết Hứa Tinh Lạc bị thương, vừa nhìn thấy liền hoảng hốt, \”Trời đất ơi, Tinh Lạc mặt anh bị thương sao? Anh bôi thuốc chưa?\”

Hứa Tinh Lạc a một tiếng, ý là hắn bôi rồi.

\”Sao lại vẫn chưa hết thế này?\” Tống Thanh Chấp quay mặt lại nhìn, cảm thấy vết bầm kia đúng là chói mắt, cậu nghi ngờ nhìn Hứa Tinh Lạc: \”Cậu có thật sự là bôi thuốc đàng hoàng không vậy?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.