Sau đó chỉ nghe \”Rầm\” một tiếng, con mèo ngã xuống đất, máu chảy ra từ ót hòa vào rượu vang đỏ, dù gay mũi nhưng lại có mùi thơm say lòng người. Mắt nó lờ mờ nhìn chằm chằm chủ nhân của mình, cứ nghĩ Lâm Mộc Mộc nuôi nó nhiều năm thì ít nhất sẽ có chút cảm tình, xem ra là nó tưởng bở rồi.
Chết như vậy cũng tốt.
Nó chậm rãi nhắm mắt, rất nhiều hình ảnh lần lượt hiện lên trong đầu, đều là cảnh hồi trước Lâm Mộc Mộc đáng thương quỳ trên mặt đất cầu xin nó, dù lửa giận dâng trào trong lòng cô nhưng lại không thể làm gì. Bây giờ Lâm Mộc Mộc quay về báo thù, mấy năm nay tra tấn nó sống không bằng chết, căn bản không hề coi nó là người. Tất nhiên, chuyện này cũng là do nó tự chuốc lấy.
\”Mình thật sự muốn chết, nhưng lại chết dưới tay con tiện nhân này, mình không cam lòng.\” Nó nghĩ vậy, thậm chí còn không đủ sức chửi mắng cô, ý thức đang dần biến mất, bỗng tiếng thở dốc dồn dập và tiếng gọi xe cứu thương truyền đến bên tai: \”Tôi ở khu biệt thự ven biển tại đường Nam Sơn, mong các anh tới nhanh một chút…\”
Cứ tưởng cô đang thương hại mình, không ngờ câu tiếp theo của Lâm Mộc Mộc lại khiến tim nó lạnh băng, giọng nói bình thản như ma nữ tới đòi mạng: \”Nghĩ gì đấy… Những việc hồi trước mày làm với tao, còn không bằng một phần vạn những việc bây giờ tao làm với mày. Muốn chết dễ dàng như vậy? Thế thì… Quá dễ cho mày rồi… Tôn Vũ*¹…\” Cô nói, nở nụ cười lạnh lùng. Tôn Vũ chỉ thấy trời đất quay cuồng rồi không còn nghe được gì nữa.
Mười mấy tin nhắn và những cuộc gọi nhỡ chưa được hồi đáp trong điện thoại. Dư Hoan nhíu chặt mày, đây đều là Ôn Nhu gọi đến. Chắc chắn bây giờ bà rất lo lắng cho cậu, Dư Hoan cảm thấy mình bất hiếu, cực kỳ bất hiếu, cậu ném bà một mình tại sân bay như vậy, nhất định bà rất đau khổ. Ôn Nhu có đúng một người con, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, nếu Thẩm Hà thật sự làm gì sai, bà có chết cũng không bỏ qua.
\”Đang làm gì đấy?\” Một bàn tay to đột nhiên vòng tới từ sau lưng, muốn cướp lấy điện thoại cậu. Dư Hoan phản xạ nhanh, lập tức tắt điện thoại, quay đầu cười nói: \”Không có gì, đang xem tin tức thôi, gần đây ngoài kia xảy ra rất nhiều chuyện.\”
Vẻ mặt Thẩm Hà rõ ràng không tin, thậm chí còn sa sầm mặt mày, anh còn hiểu cậu hơn cả hiểu bản thân. Dư Hoan chớp chớp mắt, linh động nắm lấy tay anh, hôn lên mu bàn tay một cái, nói: \”Thật sự không có gì, anh đừng như vậy, khiến em rất sợ.\”
\”Hả… Sợ…\” Vẻ mặt Thẩm Hà cứng đờ, như có sét đánh ngang tai, bảo bối của anh mà lại sợ anh, biểu cảm không vui ban nãy lập tức thay đổi, trông cực kỳ hoảng hốt, trong đầu đều là câu Dư Hoan nói sợ anh. Thẩm Hà bị chịu đả kích, không còn quản cậu vừa làm gì, vội vàng ôm cậu từ đằng sau: \”Đừng sợ anh… Làm ơn… Đừng sợ anh… Ai sợ anh cũng được, nhưng một mình em… Là không được…\”
Bệnh cũ của Thẩm Hà lại tái phát, Dư Hoan dở khóc dở cười, an ủi nói: \”Đừng sợ đừng sợ, anh bảo vệ em như vậy, sao em có thể sợ anh, em cũng không phải tên ngốc. Ngoan nào.\” Chú chó to.
Thẩm Hà hiểu ý cười: “Ừm.”
Đối diện với tinh lực tràn đầy của anh, Dư Hoan không thể không thừa nhận mình yếu thế. Mỗi đêm đều bị tra tấn, thậm chí tên này còn có sở thích kỳ lạ, lúc ở trên giường luôn muốn cậu gọi mình là đá đì, nếu cậu không gọi, Thẩm Hà sẽ bạch bạch tới tận sáng hôm sau, không cho cậu nghỉ. Dư Hoan cảm thấy đầu choáng váng, sức khỏe giảm sút, cậu đứng trước gương, đậu móe, mắt thâm đen, môi trắng bệch, rõ ràng là do dùng thận quá độ. Thẩm Hà thì ngược lại, anh là người vận động nhiều nhất, nhưng vẫn chạy nhảy như một chú chó. Nếu cứ tiếp tục thế này, Dư Hoan cảm thấy mình sẽ chết trong tay anh.