Chương 32:
\”Anh bỏ tôi ra!\”
\”Em phải theo anh!\”
Trên đường lớn, có hai tên đàn ông đang lôi lôi kéo kéo. Dư Hoan giơ nắm đấm định đánh người nọ, nhưng nhận ra đánh không lại, còn bị anh quàng qua cổ, ôm vào lòng.
Động tác của Thẩm Hà cực kỳ thuần thục, rất nhanh Dư Hoan đã không động đậy được, khó chịu kêu ưm ưm. Anh thấy vậy thì đau lòng, nói: \”Bình tĩnh lại, em động não tự hỏi mình chút đi, là từng gặp bọn buôn người nào đẹp trai như anh sao?\”
Dư Hoan sửng sốt hồi lâu, không biết trả lời kiểu gì. Rốt cuộc tên này tự luyến tới mức nào, mới có dũng khí nói ra mấy lời như vậy? Không thể phủ nhận, đối phương thật sự rất đẹp trai, nhưng có vẻ đầu óc không được tốt lắm.
\”Anh không đẹp trai à?\” Thẩm Hà thấy Dư Hoan thất thần, ôm cậu vào lòng chặt hơn một chút, gần tới mức ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy cằm anh.
Dư Hoan cực kỳ khó chịu, trợn trắng mắt lườm anh, xem như đó là câu trả lời. Thẩm Hà cười: \”Đâm xe anh còn muốn chạy. Nói cho em biết, nếu không trả năm triệu tệ, chuyện này anh sẽ không để yên.\”
Quả nhiên tên này bám theo để bắt đền, cậu biết ngay mà: \”Tôi đã nói người đâm xe anh đéo phải tôi! Tôi chỉ là người đi nhờ!\”
\”Anh không quan tâm. Anh bắt được em thì chính là em.\” Tiếng anh nói kề sát bên tai, mỗi một chữ thốt ra đều phun hơi thở nóng rực lên vành tai cậu, khiến cậu ngứa ngáy trong lòng.
\”Đìu! Sao anh có thể như vậy!\”
\”Đưa tiền, không có tiền thì lên núi làm vợ anh.\”
\”A a a! Anh đừng hôn tai tôi!!\”
Dư Hoan cuống cuồng, giẫm xuống mu bàn chân Thẩm Hà, sau khi anh kêu lên một tiếng, cậu lại vội vàng động thủ, nâng đầu gối đá vào bộ phận yếu ớt nhất của anh, Thẩm Hà không ngờ được.
\”Tôi không cố ý. Đậu mầm, tôi… đã nói rồi, người đâm xe anh không phải tôi.\” Dư Hoan lắp bắp lùi về phía sau, nhìn Thẩm Hà đang quỳ trên mặt đất, căng thẳng nuốt nước miếng: \”Oan có đầu, nợ có chủ, anh đừng tìm tôi. Tôi… Tôi đi đây!\”
Nói xong, cậu vội vàng chạy đi, không nhìn Thẩm Hà ở phía sau lấy một cái. Chuyện này cũng không thể trách cậu, trí nhớ của cậu đã không còn sự tồn tại của Thẩm Hà từ lâu. Bây giờ, trong mắt Dư Hoan, anh chỉ là tên nhà giàu lái siêu xe, nếu muốn cậu bồi thường, có bán mười cái nhà cậu cũng không bồi thường nổi.
Dư Hoan loạng choạng chạy về nhà, lúc đến nơi đã 12 giờ, vậy mà cậu đã dây dưa với tên tâm thần kia hơn một tiếng.
Phòng khách sáng đèn, mặt Ôn Nhu đau khổ ngồi thở ngắn than dài. Lúc Dư Hoan về đến nhà, bà đang cầm chìa khóa, chuẩn bị đi ra ngoài tìm cậu, vừa đứng lên đã đối diện với đôi mắt của Dư Hoan.
“Hoan Hoan?”
\”Mẹ định làm gì vậy?\”
Ôn Nhu thở phào nhẹ nhõm, vì lo lắng và làm lụng quá độ, hai mắt bà tối sầm, suýt nữa ngã khuỵu xuống. Dư Hoan vội vàng bước tới đỡ, cẩn thận đặt bà dựa vào sô pha.