[Đm-Edit] Trọng Sinh Chi Phu Lang Nghĩ Ta Là Tra Nam – Chỉ Tiêm Phồn Hoa [Hoàn] – Chương 78 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Trọng Sinh Chi Phu Lang Nghĩ Ta Là Tra Nam – Chỉ Tiêm Phồn Hoa [Hoàn] - Chương 78

Edit: Arisassan

Sáng ngày hôm sau, lúc Ninh Vũ thức dậy quả nhiên cả người đều tê rần hết cả, hắn nhe răng trợn mắt nằm xuống, cảm giác tê dại yếu ớt không cần nói cũng biết xót với \”sảng khoái\” cỡ nào. Tống Ngôn Khê bèn ân cần xoa bóp tay chân của Ninh Vũ.

Tiểu Táo thấy động tĩnh thì cũng bò dậy, nhìn theo động tác của Tống Ngôn Khê, bắt chước cha mình, vui vẻ bò lên người Ninh Vũ giẫm tới giẫm lui, tay còn vỗ vỗ một chút.

Ninh Vũ không đề phòng, bị Tiểu Táo xoay người đạp lên mặt một cái, lập tức ghét bỏ: \”Phì phì phì, Tiểu Táo thối, chân thối muốn chết luôn, còn dám giẫm lên mặt ta nữa, suýt chọt hẳn vô miệng ta rồi này.\”

\”Tối hôm qua nó rửa chân rồi.\”

\”Thế cũng không được.\” Ninh Vũ ngồi dậy, nhìn nhìn Tiểu Táo đang ngồi trên đùi, chợt nở một nụ cười xấu xa, chuyển Tiểu Táo sang ngồi giữa hai bàn chân của mình.

Tiểu Táo vô tri vô giác ngồi đó, nhe ra hai cái răng trắng trắng nho nhỏ, trong lòng Tống Ngôn Khê đột nhiên có dự cảm xấu: \”Ngươi định làm gì vậy?\”

Ninh Vũ nhấc nhấc phần áo nơi bả vai, ra hiệu cho Tống Ngôn Khê tiếp tục: \”Đừng ngừng, ngươi xoa bóp phần của ngươi đi. Nhớ bóp bên này nữa.\” Sau đó nâng bàn chân tội ác của mình lên, chọt chọt mặt Tiểu Táo một chút.

Tống Ngôn Khê nhìn mà sợ ngây người, quên luôn động tác mình đang làm luôn. Y không thể ngờ được rằng Ninh Vũ sẽ ăn miếng trả miếng một cách ấu trĩ như vậy.

Tiểu Táo cũng sững sờ nhìn Ninh Vũ và Tống Ngôn Khê.

Ngay lúc Tống Ngôn Khê nghĩ rằng Tiểu Táo sẽ khóc lên, đang chuẩn bị dỗ dành bé thì Tiểu Táo đã bò lên bụng Ninh Vũ, nhanh tay đánh lén một cái lên bụng hắn, sau đó cong mông bò về phía cuối giường.

Ninh Vũ chờ đến lúc Tiểu Táo bò xuống người mình xong thì giơ tay lên vỗ một cái lên mông bé. Tiểu Táo không cam tâm, nghiêng đầu quay về chỗ cũ hòng lấy lại công đạo. Hai cha con ngươi tới ta đi nháo thành một đống ở trên giường.

Tống Ngôn Khê dở khóc dở cười nhìn bọn họ chơi vô cùng vui vẻ, mình thì xuống giường thay đồ rửa mặt, sai người bày điểm tâm. Sau khi dặn dò hạ nhân những chuyện cần làm xong, hai người trên giường vẫn đang đùa giỡn với nhau, Tiểu Táo hi hi ha ha cười không ngừng, lúc nào cũng tưởng mình có cơ hội chiếm tiện nghi, khi bại khi thắng.

\”Được rồi, mau thay đồ rửa mặt đi, tới giờ ăn rồi.\”

Tống Ngôn Khê cầm quần áo của Tiểu Táo lên, lúc ôm Tiểu Táo đến bên rìa giường, Tiểu Táo còn nhân cơ hội đá một cái, trong lòng vô cùng mỹ mãn, nằm trong lồng ngực của Tống Ngôn Khê đắc ý lè lưỡi với Ninh Vũ.

\”Tiểu quỷ này, không biết giống ai nữa. Đáng ghét cực.\” Ninh Vũ vừa sửa tóc vừa nói, thấy Tống Ngôn Khê ý vị thâm trường nhìn mình thì mới phản bác: \”Còn lâu mới giống ta, ta đáng yêu hơn nó nhiều, không có cứng đầu như nó, suốt ngày tính toán linh tinh.\”

Tống Ngôn Khê cố ý kéo giọng: \”Ồ~\”

Tiểu Táo bắt chước: \”Ồ~\”

\”Ồ cái gì mà ồ, tiểu quỷ, coi chừng ta đánh ngươi đó.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.