Edit: Arisassan
Tiểu Táo bò nhanh ra phía sau lưng Ninh Vũ, hừ hừ cố gắng đẩy hắn lên, Ninh Vũ bèn thuận theo ý của bé mà ngồi dậy.
\”Ngôn Khê, nó đang làm gì thế?\” Nãy giờ ngồi mãi, mỏi eo lắm rồi.
Tống Ngôn Khê nhìn một chút rồi đoán: \”Có thể là lúc Tiểu Táo ngã sấp xuống ngươi đỡ nó, cho nên giờ nó thấy ngươi nằm sấp thì cũng muốn đỡ ngươi thôi.\”
Ninh Vũ bất mãn \”chậc\” một tiếng: \”Tự đẩy ta xuống rồi lại đỡ ta lên à?\” Ngoài miệng thì oán trách như thế nhưng vẫn tiếp tục chơi với Tiểu Táo.
Đợi đến lúc nói cho Ninh Uyên nghe chuyện này, Ninh Uyên mới cười nhạo: \”Tiểu Táo thấy ngươi bị nó đẩy ngã mới vui vẻ như vậy thôi, đỡ ngươi dậy là để có thể đẩy ngươi ngã thêm lần nữa, có cái gì để đắc ý đâu.\”
Ninh Vũ không tin lời phụ thân, sao Tiểu Táo có thể đối xử với hắn như thế chứ?
\”Bởi vì hồi bé ngươi cũng y như vậy đấy, sao ta không hiểu rõ suy nghĩ của nó cho được.\”
Ninh Vũ nhớ lại lời của phụ thân mà vô cùng buồn bực, nhìn về phía Tiểu Táo đang bò lên người mình, đưa ngón tay ra chỉ lên trán của Tiểu Táo, hơi hơi dùng sức một chút, Tiểu Táo lập tức bị hắn đẩy về phía sau, ngã xuống chăn bông mềm mại được trải sau lưng bé.
Tiểu Táo như một chú rùa nhỏ bị lật ngược mai, cố gắng giãy dụa lăn lộn để lật người lại, đi tới trước mặt Ninh Vũ, rồi bị hắn đẩy ngã tiếp. Tiểu Táo quyết tâm, vừa lật người lại được liền nhanh chân bò lên người Ninh Vũ, cuối cùng vẫn bị một ngón tay đẩy ngã như thường.
Tiểu Táo trông thấy Tống Ngôn Khê tới gần đây, lập tức bò nhanh tới chỗ Ninh Vũ rồi bị đẩy ngã tiếp, lần này không lật dậy nữa mà cao giọng oa oa khóc lớn lên.
Bé được Tống Ngôn Khê bế lên, vô cùng ủy khuất mà vùi vào trong lồng ngực của Tống Ngôn Khê, còn chỉ về phía Ninh Vũ để cáo trạng.
\”Ta sẽ mắng hắn cho, ngoan, nín khóc.\”
Tiểu Táo vẫn tiếp tục khóc, Tống Ngôn Khê vừa nâng tay lên, Tiểu Táo đã nhìn chằm chằm về hướng bàn tay của y, thấy Tống Ngôn Khê đánh Ninh Vũ một cái thì nở nụ cười, còn thổi ra một quả bóng nước mũi nữa.
Ninh Vũ nhìn mà phiền muộn vô cùng, hình như những gì phụ thân đã từng nói với hắn đều đúng hết cả. Khi còn bé hắn là cái thể loại gian trá này đây. Dùng cha để đối phó với phụ thân hắn.
Tiểu Táo càng ngày càng nói được nhiều từ hơn, việc trông nom bé cũng càng thêm cực khổ, chỉ cần không chú ý một cái thôi là bé con đã biến mất, người bé vốn rất nhỏ, chỉ cần chui vào góc nào đấy là đã phải tìm đến đau đầu rồi. Cho nên Tống Ngôn Khê đành phải xếp hai tiểu thị canh chừng bé mọi lúc mọi nơi, chắc chắn rằng bên cạnh Tiểu Táo luôn có người thì mới yên tâm được.
Ninh Vũ tham gia thi Hương, không giống với thi đồng sinh chỉ thi trong một ngày, lúc thi không thể liên lạc với người ở bên ngoài được, ăn ở đều phải thực hiện trong phòng riêng của mình.