Edit: Arisassan
Nuôi con là một quá trình vô cùng cực khổ, vô cùng thử thách tính kiên nhẫn của con người. Trong nhà đã có tiểu thị và hạ nhân, nên có vài việc vặt không cần Ninh Vũ với Tống Ngôn Khê tự tay làm, tuy thế nhưng hai người vẫn phải khổ tâm rất nhiều.
Lúc Tiểu Táo còn nhỏ, chỉ cần đề phòng không cho nó khóc nháo, tới giờ rồi cho ăn, lau lau mông vài cái là được, nó ngủ rồi thì có thể thở ra một hơi. Thế nhưng lúc lớn hơn được vài tháng, Tiểu Táo đã bắt đầu biết xoay người với bò, phải trông chừng mọi lúc mọi nơi, nếu không cẩn thận là Tiểu Táo sẽ hiếu động mà đụng phải cái gì đó, hoặc lúc Tiểu Táo bò trên đất, không để ý đạp trúng bé con.
Tống Ngôn Khê đặt Tiểu Táo lên giường, không thể không lo lắng trông chừng mọi lúc sợ Tiểu Táo bò đi rồi té xuống. Ninh Vũ trải chăn dưới đất, sau đó chặn ra một khoảng để cho bé chơi, bên trong có đặt một vài đồ chơi dành cho trẻ nhỏ. Chắc chắn không có những đồ vật quá nhỏ, đề phòng Tiểu Táo nuốt vào bụng.
Vì Tiểu Táo mà Ninh Vũ đã trì hoãn rất nhiều chuyện rồi, nếu sức khỏe của Tống Ngôn Khê đã hồi phục hoàn toàn thì Tiểu Táo sẽ do Tống Ngôn Khê chăm sóc, còn phần lớn thời gian trong ngày của Ninh Vũ sẽ dành cho việc học hành.
Ban đầu hắn cảm thấy Tiểu Táo ở trong phòng ầm ĩ này nọ rất ảnh hưởng đến việc học hành của hắn, nhưng sau khi đã quen với những tạp âm do Tiểu Táo gây ra, bao gồm những âm thanh lúc Tiểu Táo chơi đồ chơi – ngoại trừ lúc khóc lớn, Ninh Vũ đã có thể ngồi yên đọc sách được. Nhưng giờ không nghe thấy thì lại hơi không quen, cứ lo rằng Tiểu Táo sẽ gặp phải chuyện gì.
Hạ Như Phong vừa thi đồng sinh xong, thành tích vẫn chưa được thông báo. Tuy nhiên hắn có nghe nói về việc Hạ chủ quân đang tính chuyện tìm thị lang cho Hạ Như Phong, nhưng dù sao đó cũng không phải là chuyện của hắn, người khác muốn tam phu tứ thị, tề nhân chi phúc là chuyện của bọn họ. Ninh Vũ không muốn tốn thời gian đi sửa lại quan điểm của người khác.
Chuyện hôn nhân của Hạ Tử Câm cũng đã được định ra, chuyện giữa Ninh Vũ và Hạ Tử Câm chỉ có một số ít người biết, người Hạ phủ thì không cần phải nói, chắc chắn sẽ không lan truyền lung tung. Người Ninh phủ cũng không nói ra, xem như là cho Hạ phủ một ân tình.
Do bận chăm sóc Tiểu Táo, nên đã rất lâu rồi Tống Ngôn Khê chưa xem xét chuyện buôn bán của cửa hàng nhà mình, lúc Tiểu Táo ngủ rồi thì Tống Ngôn Khê mới được rảnh tay một chút, lật sổ sách ra xem, càng xem càng nhíu chặt mày. Y nhớ trước đây lợi nhuận của cửa hàng không nhỏ như thế, sau kỳ mang thai với mấy tháng sau khi Tiểu Táo ra đời, y không hề xử lý mấy chuyện này, cho nên nhất thời cảm thấy lạ tay.
Lúc Ninh Vũ ngẩng đầu lên vô tình nhìn về phía Tống Ngôn Khê thì mới chú ý đến thần sắc lo lắng của y: \”Ngôn Khê? Sao vậy?\”
\”Không có gì, chỉ là tính toán hơi đau đầu tí thôi.\” Quản lý chuyện trong nhà luôn luôn là nghĩa vụ của chủ quân, không thể để phu quân phiền lòng vì những chuyện này được. Phu quân phải bận việc riêng của mình rồi.
Tình huống ở những nhà khác cũng y như vậy, chủ quân quản lý cửa hàng, biệt viện và điền sản thuộc phủ mình, lo chuyện trong nhà. Phu quân thì tập trung thăng tiến trên đường làm quan hoặc ra ngoài kiếm quân công.