Edit: Arisassan
\”Thành thân là chuyện cả đời, nếu ngươi chỉ giận dỗi một chút thì không nên lấy chuyện thành thân ra làm trò đùa. Nếu sau này ngươi không hạnh phúc thì không ai có thể chịu khổ thay ngươi đâu.\”
\”Buồn cười! Sao ta có thể chịu khổ được chứ?\”
\”Bây giờ ngươi còn ở trong phủ, có phụ thân và cha thương yêu, có huynh trưởng quan tâm chăm sóc. Sau này ngươi thành thân rồi, sẽ ngoài tầm với của bọn họ.\” Giống như y đời trước vậy, Tống phủ không tiện nhúng tay vào chuyện của Ninh phủ, hơn nữa bọn họ đều có nỗi lo của riêng họ, không có thời gian quan tâm tới y, cuối cùng y chỉ có thể dựa vào bản thân mình. \”Người nào rồi cũng phải trưởng thành, có rất nhiều chuyện không phải lúc nào cũng diễn ra theo ý muốn đâu.\”
Hạ Tử Câm rất ghét cách nói chuyện hiện tại của Tống Ngôn Khê, giống hệt như cha y và những chủ quân tục khí khác, sau khi thành thân Tống Ngôn Khê cũng trở thành người như vậy, không còn là ánh trăng sáng trên trời quang, không còn bộ dáng thiên tiên xuất trần nữa, mà lại phàm tục vô cùng, trong lòng y cảm thấy rất thất vọng với Tống Ngôn Khê.
\”Nói nhiều như vậy, còn không phải là do ngươi ghen tị hay sao? Ngươi sợ ta sẽ tranh sủng với ngươi, sợ Ninh Vũ thích ta hơn chứ gì? Ngươi sợ.\”
Tống Ngôn Khê thương hại nhìn Hạ Tử Câm: \”Uổng công ngươi đọc nhiều sách như vậy, hóa ra toàn đọc sách dạy đức hạnh cho tiểu ca nhi. Ngươi không cảm thấy cách hành xử hiện giờ của ngươi rất đáng ghét sao?\” Tống Ngôn Khê tuy nhẹ dạ thiện lương, nhưng cũng không phải đóa tiểu bạch hoa không rành thế sự.
Y nể tình Hạ Tử Câm vì trúng độc thay mình mà sảy thai, nên mới khoan dung với y hơn một chút. Cơ mà chuyện đó ở đời trước y cũng chỉ là người bị hại thôi, tuy y không ăn thuốc độc, nhưng tội danh hạ độc lại gán lên đầu y, y bị vu hại và cũng đã bị trừng phạt, y không hề nợ Hạ Tử Câm. Thế nên đây cũng không phải là lý do để Hạ Tử Câm cướp mất Ninh Vũ.
Nếu khuyên bảo nhẹ nhàng không thể thay đổi được suy nghĩ của Hạ Tử Câm, vậy thì phải nói rõ ra cho Hạ Tử Câm biết y hiện tại đáng ghét đến mức nào. \”Cuộc sống của ta và phu quân vốn đang hạnh phúc yên bình, chúng ta đều đang mong chờ sự ra đời của Tiểu Táo, phu quân cũng đang đọc sách tập võ vô cùng chăm chỉ. Ngươi lại nhất định phải chen vào, nhiễu loạn cuộc sống của chúng ta, chẳng lẽ ngươi không nhận ra phu quân cũng không hoan nghênh ngươi sao?\”
Tống Ngôn Khê nghỉ lấy hơi một chút rồi nói tiếp: \”Nhà ngươi không ai đồng ý chuyện này đúng không? Bởi vì một mình ngươi mà tất cả mọi người ai cũng không được vui cả, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy ngươi rất quá đáng sao? Ỷ vào sự sủng ái của người khác mà tự tiện làm theo ý mình, thương tổn người thân, ngươi không cảm thấy ngươi rất hèn hạ sao? Bởi vì một mình ngươi tùy hứng làm bậy, mà cả Hạ phủ và Ninh phủ đều không thể sống một cuộc sống yên ổn, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy ngươi vô liêm sỉ quá sao?\”
Hạ Tử Câm \”bang\” một tiếng đứng dậy, run run tay chỉ vào Tống Ngôn Khê, từ trước tới nay chưa ai dám nói chuyện không khách khí với y như thế, còn chỉ trích hắn nữa, đáng hận hơn là y lại không thể phản bác được.