Edit: Arisassan
Tống Ngôn Khê đột nhiên kinh ngạc thốt lên một tiếng, sau đó nhỏ giọng kêu \”phu quân\”. Ninh Vũ vội vã đi nhanh đến bên người Tống Ngôn Khê, lo lắng kiểm tra từ trên xuống dưới: \”Sao vậy?\”
\”Hồi nãy Tiểu Táo đá ta, nó đá ta một cái đó!\”
Ninh Vũ nghe vậy cũng vô cùng vui vẻ, Tống Ngôn Khê cầm tay Ninh Vũ đặt vào vị trí vừa nãy: \”Là chỗ này này.\”
Nhưng Tiểu Táo thật lười, chỉ nhúc nhích một chút như vậy, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.
Tống Ngôn Khê thấy Ninh Vũ đầy mặt thất vọng, bèn an ủi: \”Sau này còn có cơ hội mà, Tiểu Táo chắc chắn sẽ càng ngày càng động đậy nhiều hơn nữa.\”
Bên cạnh Tống Ngôn Khê có đặt một đĩa ô mai, lúc mới nôn nghén y rất thích ăn món này, hơn nữa bụng của y cũng càng lúc càng lớn, nhiều bệnh trạng như thế tỏ rõ y đã có Tiểu Táo trong bụng, đến lúc đó cảm giác lo được lo mất trong lòng y mới dần dần vơi đi.
Nhưng, Tống Ngôn Khê vẫn khó chịu suốt nhiều ngày, lúc nào cũng đứng ngồi không yên, chỉ khi ngồi tựa vào người Ninh Vũ mới giảm bớt được một chút.
Ninh Vũ sẽ bọc cả người y lại, đồng thời đưa tay ôn nhu vuốt ve lưng và tay y, khiến cho y có cảm giác ấm áp an toàn.
May là hiện tại đã quen rồi, phản ứng cũng nhẹ hơn.
Ninh Vũ xoa eo cho Tống Ngôn Khê: \”Eo có mỏi không?\”
Tống Ngôn Khê lười biếng nói, tựa như một con mèo nhỏ: \”Vẫn được.\”
Vì để Tiểu Táo có thể thích đọc sách tập võ từ bé, Tống Ngôn Khê luôn ngồi yên bên cạnh Ninh Vũ, những lúc Ninh Vũ học thuộc bài cũng tiện thể đọc cho Tiểu Táo nghe luôn. Khi Ninh Vũ tập võ, Tống Ngôn Khê sẽ ngồi xem từ đằng xa, để Tiểu Táo cảm nhận được bầu không khí lúc phụ thân nó tập võ.
Tống Ngôn Khê ở ngay dưới mắt Ninh Vũ, cho nên Ninh Vũ càng dễ tập trung làm việc hơn, nếu Tống Ngôn Khê không ở trong phạm vi hắn quan sát được thì nỗi lo trong lòng hắn sẽ càng lớn dần hơn theo thời gian.
Ninh cha đôi khi cũng hay lo lắng, dân gian có câu xa hương gần thối, hai người ngày nào cũng dính với nhau như vậy thì có khi nào sẽ chán nhau luôn không. Thế nhưng hai người vẫn như keo như sơn, không có biểu hiện phiền chán gì cả.
Hiện tại đôi lúc Ninh Vũ cũng sẽ vẽ tranh, cơ mà không thể vẽ đẹp bằng Tống Ngôn Khê được. Tống Ngôn Khê bây giờ đang ngồi trên nhuyễn tháp cạnh cửa sổ, bàn nhỏ bên cạnh có bày rất nhiều điểm tâm, mặc một thân áo dài màu đỏ trông tràn đầy hỉ khí, khiến cho khuôn mặt trắng nõn của y càng trắng như tuyết như sương. Áo đỏ tóc đen, khuôn mặt ẩn tình, vô cùng kiều mị.
Đợi đến khi Ninh Vũ dừng bút, Tống Ngôn Khê mới đỡ bụng đứng lên đến xem, vừa nhìn vào tranh liền không vui tí nào: \”Ai thế này? Sao mà xấu thế!\”
Tống Ngôn Khê lầm bầm liên tục, không muốn thừa nhận rằng người trong tranh là y, thế nhưng vừa nhìn biểu cảm trên mặt cùng phần bụng nhô lên là có thể đoán ngay ra là y rồi.