[Đm-Edit] Trọng Sinh Chi Phu Lang Nghĩ Ta Là Tra Nam – Chỉ Tiêm Phồn Hoa [Hoàn] – Chương 55 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Trọng Sinh Chi Phu Lang Nghĩ Ta Là Tra Nam – Chỉ Tiêm Phồn Hoa [Hoàn] - Chương 55

Edit: Arisassan

Tống Ngôn Khê nằm trên giường, vén trung y lên để nhìn phần bụng đã nhô lên một chút của mình, mắt thấy Tiểu Táo càng ngày càng lớn, trong lòng y cảm thấy vui vẻ vô cùng. Nếu không phải không thể đè lên bụng thì y đã lăn vài vòng trên giường rồi.

Hồi nãy y với phu quân tắm chung với nhau, còn cố ý rửa chỗ đó của phu quân thật nhiều lần. Ninh Vũ lau khô y trước, bảo y tự đi về giường. Ninh Vũ ở đằng sau cũng nhanh chóng xử lý xong mọi thứ rồi lên giường.

Tống Ngôn Khê nhớ đến cuộc nói chuyện giữa y với Cao Thịnh, lập tức dính sát vào người Ninh Vũ: \”Phu quân, ngươi cho ta dùng miệng thử một chút đi?\”

Ninh Vũ vừa nghe xong liền rợn hết cả tóc gáy: \”Tống Ngôn Khê, ngươi an phận chút được không?\”

Tống Ngôn Khê ngẩn người, cong miệng lên, đã lâu lắm rồi Ninh Vũ mới gọi y là Tống Ngôn Khê như thế này, bình thường lúc nào cũng ôn nhu gọi y là Ngôn Khê, vậy mà giờ còn dám hung dữ với y nữa! Tống Ngôn Khê trở mình, chôn mặt vào trong chăn.

Ninh Vũ thấy thế cũng ảo não: \”Ngôn Khê, ta biết sai rồi, đáng lẽ ta không nên hung dữ với ngươi, được chưa?\”

Ninh Vũ không nói gì còn đỡ, vừa nói xong thì vai của Tống Ngôn Khê đã bắt đầu run rẩy, Ninh Vũ thấy vậy càng luống cuống hơn: \”Ngôn Khê ngon, đừng khóc. Ta sẽ không hung dữ với ngươi nữa.\”

Ninh Vũ vừa đặt tay lên vai Ngôn Khê thì lập tức bị y gạt xuống. Tống Ngôn Khê úp mặt xuống dưới, lại lấy tay che hết cả mặt, hoàn toàn không cho người khác thấy được biểu tình của mình, chỉ từ bả vai đang run rẩy không ngừng kia mà suy đoán ra có thể Tống Ngôn Khê đang im lặng khóc nức nở.

Ninh Vũ vừa đau lòng vừa tự trách, thân thể của tiểu ca nhi trong thời kỳ mang thai vốn đã không tốt, tính khí khó lường rồi, thế nhưng hắn chẳng những không sủng Tống Ngôn Khê, mà còn hung dữ với y nữa, chẳng trách khiến cho Tống Ngôn Khê buồn đến khóc.

\”Bảo bảo ngoan, đừng khóc, ngươi muốn gì ta cũng cho cả được chưa? Ta sợ ngươi dùng miệng rồi khó chịu thôi.\”

Thanh âm run rẩy của Tống Ngôn Khê truyền ra từ dưới đệm giường: \”Ngươi còn mắng ta không chịu an phận nữa kìa.\”

\”Ừ ừ, ta mới là người không an phận, Ngôn Khê ngoan nhất an phận nhất.\”

Tống Ngôn Khê bỏ tay ra, ngẩng mặt lên, trên mặt sạch bóng, không hề lệ rơi đầy mặt như những gì Ninh Vũ tưởng tượng, khóe miệng còn nhếch lên cười như một chú hồ ly nhỏ: \”Ha ha ha, ngươi bị ta lừa rồi đúng không?\” Tống Ngôn Khê cười đến mức hai vai run cả lên.

Ninh Vũ bị Tống Ngôn Khê đùa giỡn, mặt nhăn cả lại, lần này tới phiên Ninh Vũ xoay người, không để ý đến Tống Ngôn Khê nữa.

Tống Ngôn Khê quấn cả hai tay hai chân lên người Ninh Vũ, Ninh Vũ cứng người không dám nhúc nhích, sợ không cẩn thận sẽ đụng phải Tống Ngôn Khê.

\”Ngươi giận rồi sao? Phu quân đúng là một tên quỷ hẹp hòi. Mau quay ra đây đi.\” Thấy Ninh Vũ không để ý tới mình, Tống Ngôn Khê bắt đầu vội vã: \”Giờ ngươi có quay ra nhìn ta không? Không thì ta đánh ngươi đó.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.