[Đm-Edit] Trọng Sinh Chi Phu Lang Nghĩ Ta Là Tra Nam – Chỉ Tiêm Phồn Hoa [Hoàn] – Chương 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Trọng Sinh Chi Phu Lang Nghĩ Ta Là Tra Nam – Chỉ Tiêm Phồn Hoa [Hoàn] - Chương 13

Edit: Arisassan

Tâm trí của Ninh Vũ bị thu hút, liền đưa tay ra nặn nặn, thứ kia vừa mềm mại vừa co dãn, cư nhiên còn cứng lên, phồng to hơn một chút.

Ninh Vũ chưa kịp cẩn thận quan sát một phen, Tống Ngôn Khê đã đẩy mạnh Ninh Vũ ra ngoài, nghiêng người một phát trốn xuống tận chân giường, khuôn mặt đỏ chót, một tay che ngực, một tay kéo kéo y phục trên người, nhưng do hoảng loạn nên kéo bên này thì bên kia lại tuột xuống.

Ninh Vũ thấy thế liền im lặng cởi y phục của mình ra. Tống Ngôn Khê không cho hắn chơi thì thôi, làm như hắn không có cái đó vậy. Nhéo nhéo cái của mình hai lần, song cảm giác lại cực kỳ vô vị, không hề vui như của Tống Ngôn Khê tí nào.

Ninh Vũ phẫn nộ thả tay xuống: \”Lại đây, tới giờ ngủ rồi.\”

\”Không, không qua đâu. Ngươi, ngươi thật xấu xa, lại dám nhéo ta như thế.\”

\”Vậy ta cho ngươi nhéo lại nè.\”

Ánh mắt của Tống Ngôn Khê cẩn thận dời xuống, nhìn nơi Ninh Vũ vừa nhéo qua vừa nãy, rồi nhanh chóng nhắm hai mắt lại: \”Ta không có giống như ngươi.\”

\”Ngươi mà không ngủ thì bắt đầu từ ngày mai trở đi, ta sẽ không kêu ngươi dậy đúng giờ nữa.\”

Tống Ngôn Khê nghiến răng, tên Ninh khốn nạn kia lại dám uy hiếp y như thế. Tống Ngôn Khê chậm rãi bò vào trong chăn, trong dự liệu mà bị người ôm vào trong lồng ngực. Bên tai y truyền đến tiếng thở dài thoả mãn của Ninh Vũ.

Nghe thấy tiếng thở dài này của Ninh Vũ, không hiểu sao Tống Ngôn Khê lại muốn khóc. Ninh Vũ rõ là không thích y, sẽ không ôm y ngủ đâu.

Y đã quen ngủ một mình nhiều năm như vậy rồi, thế nhưng lúc được Ninh Vũ ôm ngủ chỉ trong ba đêm, y lại muốn xiêu lòng sa vào trong đó.

Ninh Vũ có chút bất mãn, hắn cảm thấy tiểu đậu đỏ của Tống Ngôn Khê chơi rất vui, thế nhưng Tống Ngôn Khê lại là tên quỷ hẹp hòi, không cho hắn chơi với nó. Hắn cũng cho phép Tống Ngôn Khê xoa cái của mình mà. Ai bảo hắn là phu quân của Tống Ngôn Khê, không thể chèn ép bắt nạt Tống Ngôn Khê chứ.

Một ngày nào đó, hắn chắc chắn sẽ khiến cho Tống Ngôn Khê phải ngoan ngoãn nằm dưới thân hắn, để hắn tuỳ ý xoa nắn, mò mẫm. Dù là tiểu đậu đỏ hay là mông mông, hắn muốn xoa bao nhiêu thì xoa bấy nhiêu cũng được.

Lúc Tống Ngôn Khê tỉnh lại, Ninh Vũ quả nhiên đã tỉnh dậy trước rồi, đang ngồi buồn bực ngán ngẩm dùng ngón tay cuộn cuộn tóc y.

Ninh Vũ trông thấy Tống Ngôn Khê đã tỉnh dậy, liền để cọng tóc trên tay xuống, bất quá khi nhìn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn ửng hồng của Tống Ngôn Khê, vẫn không nhịn được mà đến gần nắn nắn một chút, cuối cùng còn viện lý do: \”Tống Ngôn Khê đúng là bé sâu lười mà, lúc nào cũng ngủ nướng cả.\”

Tống Ngôn Khê vừa mới tỉnh giấc nên tâm trí vẫn còn mơ hồ, nghe Ninh Vũ nói xong thì cảm thấy vô cùng bất mãn, Ninh Vũ chỉ được cái tỉnh dậy sớm hơn y một chút thôi, thế mà còn ngồi đây chê trách y nữa. Tối hôm qua hắn nói sẽ không kêu y dậy sớm, hoá ra là không kêu dậy thật, may mà y không tiếp tục ngủ nướng, nếu không thì sẽ trễ giờ lại mặt* mất.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.