[Đm – Edit] Trò Chơi Công Lược Toàn Năng. – Chương 37: Tổng tài ngoài lạnh trong nóng (37) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm – Edit] Trò Chơi Công Lược Toàn Năng. - Chương 37: Tổng tài ngoài lạnh trong nóng (37)

Khương Ly tự thu mình trong vùng tối của riêng cậu, ngoại trừ vầng sáng dưới chân thì bốn phía đều là bóng tối.

Chỉ mình cậu tỉnh dậy trong bệnh viện, chứng kiến người đại diện đã lâu không gặp thì Khương Ly mới nhận ra mình đã trở lại kiếp trước khiến đầu óc cậu như nổ tung, cả người mất ý thức.

Chờ lần thứ hai tỉnh lại thì bao quanh cậu chỉ còn là một mảnh tối đen.

Lê thân trong bóng đêm hồi lâu, Khương Ly không hề thấy bất kỳ một ai khác, mặc cho cậu có kêu gào đến mấy cũng chẳng có ai trả lời, thậm chí ngay cả tiếng vọng của cậu cũng không có.

Trong bóng đêm mơ hồ, đột nhiên hai bên Khương Ly sáng bừng lên, ngay lúc đó cuộc đời hóa thành thước phim quay chậm chiếu từ thuở cậu lọt lòng tới khi trở thành một ảnh đế nổi tiếng gần xa.

Từng phân cảnh nhanh chóng lướt qua, cậu thấy cha mẹ đã qua đời từ lâu, thấy viện trưởng cô nhi viện hiền từ tốt bụng, thấy đàn fans hùng hậu đứng ngoài trường quay, thấy cả người đại diện cùng trợ lý đã làm bạn bên cậu nhiều năm.

Tất cả đều là ký ức từ kiếp trước, Khương Ly đứng nhìn hồi lâu nhưng không hề tìm ra chút bóng dáng nào thuộc thề Giang Trạm.

\”. . . Chẳng lẽ chỉ là mơ thôi ư?\”

Khương Ly đứng nhìn tấm gương lớn trước mắt, cậu ngập ngừng muốn chạm tay nhưng rồi lại sợ vừa chạm vào sẽ biến mất. Tay cậu cứ chết trân ở đó, từng ngón tay khẽ run lên bần bật.

Nếu là mơ, cớ vì sao lại chân thực tới vậy? Khuôn mặt hốt hoảng đến thất thố khi Giang Trạm nhào tới ôm chặt lấy cậu, máu của hắn từng giọt từng giọt nhỏ xuống . . . đều hãy còn hiện hữu ngay trước mắt, tất cả đều quá chân thực đến mức không thể là điều lừa dối nổi, sao có thể là mơ cho được?!

Đầu Khương Ly đau đớn dữ dội như thể có vô số bàn tay kéo dây thần kinh cậu xuống mà dày vò, đau đến mức cậu phải ôm đầu ngã khuỵu xuống, nghiến chặt răng cố ngăn tiếng hét bật ra.

— Nếu cậu chỉ coi nó là trò chơi thì nó sẽ là trò chơi, nhưng nếu cậu dùng cả trái tim để đối đãi thì mọi thứ sẽ đều là thật.

Bên tai bỗng nhiên vang lên giọng nói đầy lạnh lùng của máy móc, dường như trong màn đêm đang có bàn tay vươn ra kéo cậu khỏi nơi này.

Khương Ly ngẩng đầu, thấy thước phim cuộc đời mình đang chiếu trong gương đột nhiên vỡ vụn, hóa thành từng mảnh rải khắp sáng bừng không gian.

Phía trước cậu bỗng dưng xuất hiện một bóng lưng mơ hồ đầy quen thuộc, cái bóng ấy từng bước từng bước vô định về phía trước, cũng chẳng biết định tới nơi đâu.

Giang Trạm . . . . . .

Khương Ly bừng tỉnh, cậu hoảng hốt chạy theo muốn níu lấy hắn, nhưng tay vừa chạm tới thì đối phương chợt hóa thành triệu đốm sáng tiêu tan trong nháy mắt.

\”Giang Trạm!\”

Khương Ly bật dậy, hai tay chống giường thở dốc, từng giọt mồ hôi lạnh to như hạt đậu lăn dài trên trán.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.