[Đm – Edit] Trò Chơi Công Lược Toàn Năng. – Chương 175: Lão cán bộ nghiêm túc (40) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm – Edit] Trò Chơi Công Lược Toàn Năng. - Chương 175: Lão cán bộ nghiêm túc (40)

Cái bản lĩnh trợn mắt nói dối của Khương Ly khiến lần nào Lục Cảnh Hà cũng phải tròn mắt ngạc nhiên. Cậu nói tới mức tình cảm dạt dào, thậm chí người trong cuộc là hắn còn suýt chút nữa tin chính bản thân đã lao lực dạy cho cậu nhiều.

Cha mẹ Khương nghe Khương Ly nói mà đầu óc xoay vòng, ông bà liếc mắt nhìn nhau, chỉ thấy trong mắt ngập tràn nỗi kinh sự.

Mẹ Khương nhìn về phía Lục Cảnh Hà: \”Cảnh Hà, Tiểu Ly nói thật hả con?\”

Lục Cảnh Hà: \”. . .\”

Một người từ nhỏ đã chịu nền giáo dục nghiêm cẩn như Lục Cảnh Hà chưa bao giờ biết nói dối là gì, nhưng giờ chuyện đã tới nước này, nếu hắn bóc trần sự thật, vậy công sức nãy giờ của Khương Ly đi tong hết. Lục Cảnh Hà biết đây là cơ hội hoàn hảo để có được hảo cảm của chú dì Khương, vì thế ba phải nói một câu lấp lửng: \”Khương Ly rất thông minh, tất cả là thành quả nỗ lực của em ấy đó ạ.\”

Câu hắn nói không chỉ khích lệ Khương Ly mà còn tỏ ý không hề tranh công, thật sự vô cùng khiêm tốn.

Cho dù có thế nào, cha mẹ luôn thích nghe người khác khen con mình giỏi, cha mẹ Khương cũng không ngoại lệ. Con trai ông bà đứng nhất kỳ thi tháng, đây quả đúng là sự kiện lớn khiến họ tự hào không thôi.

Cha Khương không phải người không biết nói lý, nghe nói Lục Cảnh Hà giúp Khương Ly học tập, sắc mặt ông hòa hoãn hẳn. Cha Khương nhớ thành tích trước kia của con trai mình từng yếu kém tới mức nào, trong thời gian ngắn ngủi mà vực dậy được tới mức này quả là kỳ tích, có vẻ Lục Cảnh Hà bỏ không ít công lao.

Nghĩ tới đây, cha Khương gật đầu với Lục Cảnh Hà, hòa hoãn nói: \”Thì ra là thế, làm phiền con rồi Cảnh Hà.\”

Vô công bất thụ lộc, Lục Cảnh Hà thực sự không đảm đương nổi hai chữ \”Làm phiền\” của cha Khương, hắn đang muốn lái sang đề tài khác, ai ngờ Khương Ly bất ngờ bĩu môi đệm thêm một câu: \”Gì chứ, ngày nào anh ấy cũng bắt con làm một đống đề, cả ngày không làm đề thì cũng chữa đề. Người ta hẹn hò thì đi ăn đi chơi tặng quà, còn anh ấy chỉ biết tặng đề cho con thôi. Thế đã chẳng đáng nói, ngay cả game cũng cấm tiệt không cho con chơi, tức chết con rồi ! ! !\”

Lục Cảnh Hà: \”……\” Tôi không phải, tôi không có!

Khương Ly bất mãn lên án Lục Cảnh Hà, cậu nói như thể hắn thực sự bức ép cậu cực kỳ quá đáng. Lục Cảnh Hà nghe mà mặt vô tội ngơ ngác, hắn từng hà khắc với em ấy đến vậy luôn sao!?

Và đương nhiên, ngay khi Khương Ly dứt câu, cha Khương bắt đầu cau mày lên tiếng răn dạy cậu: \”Sang năm thi đại học tới nơi rồi, đáng lẽ con phải nỗ lực học tập chứ, sao suốt ngày tơ tưởng tới game thế? Game chơi lúc nào chẳng được, chờ con đỗ đại học, con chơi thế nào không ai quản đâu.\”

\”Nhưng anh ấy quản cũng nhiều quá rồi đó?\” Khương Ly trợn tròn mắt, cúi người rút một tệp đề dày cộp dưới bàn trà lên vứt cái bẹt, sau lại bắt đầu phàn nàn với cha mẹ: \”Cha mẹ nhìn xem, cái đống này do anh ấy mua đấy, ngày nào cũng ép con làm mười tờ, con làm sai còn bị anh ấy mắng nữa. Quá đáng lắm rồi, giáo viên chủ nhiệm lớp em còn chưa tới mức đó đâu!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.