Càn Hoà Cung.
Giữa chính điện lộng lẫy, khói trắng vấn vương bay từ đỉnh đồng tinh xảo hoa lệ, Nguyên đế thư thả nhắm mắt nghỉ ngơi.
Trần công công nghe cung nhân truyền lời, thấy Nguyên đế mỏi mệt, ông nghĩ ngợi một hồi, lại nhón chân ra gặp Tiêu Khải Hành đang đứng chờ ở cửa.
Ông đi tới, nói với Tiêu Khải Hành: \”Thái tử điện hạ, gần đây chuyện quốc gia bận rộn, mấy ngày nay hoàng thượng ngủ không ngon, mới chợp mắt được chút thôi nên chưa tiện triệu kiến, sau ngài hẵng tới nhé.\”
Tiêu Khải Hành gật đầu ý bảo đã hiểu, nhưng chưa rời đi ngay, chỉ nói: \”Long thể phụ hoàng quan trọng, cô chờ ở đây thôi. Nếu phụ hoàng tỉnh giấc, lại phiền Trần công công tới bẩm báo một tiếng.\”
Lúc này tuy mặt trời đã lặn, nhưng nếu hứng nắng chờ tiếp cũng chẳng thoải mái được gì cho cam.
Trần công công mắt nhìn hoàng hôn, muốn khuyên thái tử cứ về trước nhưng thấy hắn rất kiên trì, ý đã phải chờ đến cùng thì cũng không nhiều lời nữa.
Khương Ly không khuyên nhủ Tiêu Khải Hành, bên hắn đã lâu, ít nhiều gì cũng hiểu tính tình đối phương. Xưa nay Tiêu Khải Hành luôn âm thầm bố trí mọi việc, sau khi chiếm được lòng tin, khi hắn bàn chuyện cũng chẳng hề giấu diếm cậu, bởi vậy cậu mới hiểu ý định của hắn.
Nếu đã phải diễn thì diễn cho trót.
Khương Ly đứng hướng này, trùng hợp có thể che nắng giúp Tiêu Khải Hành.
Tiêu Khải Hành ngẩng đầu nhìn Khương Ly, thấy cậu cười, hắn thầm biết nhóc con thông minh như vậy chắc chắn đã hiểu ý hắn, hai người chỉ đứng nhìn nhau mỉm cười.
Hoàng hôn buông xuống, trước Càn Hòa Cung, ráng chiều chiếu lên một đứng một ngồi trông hài hòa đến lạ.
Hai người mới đến chưa được bao lâu, đột nhiên có một đám lại gần, dẫn đầu là Lục hoàng tử và Thập Thất hoàng tử.
Khương Ly ở cạnh Tiêu Khai Hành bấy lâu, đương nhiên biết người này mâu thuẫn rất lớn với Tiêu Khải Hành. Năm đó, khi hoàng thượng hạ chỉ giam lỏng Tiêu Khải Hành, kẻ chạy tới bỏ đá xuống giếng đầu tiên chính là Lục hoàng tử.
Vốn mẫu phi của Lục hoàng tử là phi tần được sủng ái nhất hậu cung – Lăng quý phi. Gia tộc họ Vương nhà bà ta có Vương thừa tướng trấn trụ nên phải công nhận bà ta có được ân sủng vô biên. Sau khi hoàng hậu chầu trời, hoàng thượng không lập hậu, tự nhiên Lăng quý phi trở thành người đứng đầu tam cung lục viện.
Cho tới hai năm trước, Lăng quý phi dùng tư hình khiến Huyên quý phi sinh non, bị biếm vào lãnh cung.
Lúc đó Huyên quý phi đã vào cung tròn hai năm, tuy không thiếu đợt tuyển tú nữ nhưng nàng và Dao quý phi vẫn luôn được hoàng thượng sủng ái nhất. Từ nhỏ cơ thể Huyên quý phi đã yếu ớt hơn thường, khó thụ thai nhưng lại rất muốn sinh hoàng tử cho hoàng thượng. Hoàng thượng vì nụ cười mỹ nhân, đi khắp nơi tìm kiếm thuốc thang chữa bệnh, cuối cùng nhờ y thuật của quốc sư, thân thể Huyên quý phi dần tốt hơn, vất vả lắm mới có thai, chẳng ngờ hoàng thượng chưa kịp vui mừng thì đứa bé đã không còn.