[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 46

Thuốc trong miệng Mục Như Kỳ, thật ra không phải là đồ vật hiếm có gì.

Trong quán Sở lầu Tần (*) có rất nhiều, chỉ là trong cung kiêng kỵ nhất loại vật dâm loạn cung đình như vậy, đặc biệt sợ phi tần hậu cung dùng cách đó mê hoặc Thánh Thượng, một khi phát hiện trong cung của ai có mê dược, trên dưới toàn cung, nhất định phải chịu phạt nặng.

(*) quán Sở: Nơi vua Sở Tương Vương nằm mộng được chung chăn gối với tiên nữ ở núi Vu Sơn. Lầu Tần: Ngôi lầu do vua Tần Mục Công dựng lên để rước Tiêu Sử về dạy thổi sáo cho công chúa Lộng Ngọc, về sau hai người yêu rồi lấy nhau. Quán Sở lầu Tần do đó chỉ nơi hò hẹn tình tự của đôi trai gái yêu nhau.

Sau khi Kim Ngô Vệ rời đi, trước nghĩ sau ngẫm, thầm cảm thấy không ổn, rối rắm một hồi, vẫn bẩm báo đúng sự thật chuyện này với Ngôn Dụ Hoa.

\”Thống lĩnh, việc này… còn giúp điện hạ làm không?\” Thứ nhất, Kim Ngô Vệ khinh thường hành vi tìm mê dược của Thái tử điện hạ, thứ hai, sợ toàn bộ Kim Ngô Vệ đều bị liên lụy, \”Nếu để bệ hạ biết…\”

\”Kim Ngô Vệ chúng ta từ trước đến nay nghe lệnh của thiên gia, Thái tử điện hạ nói cái gì, chúng ta lập tức làm cái đó.\” Biểu tình của Ngôn Dụ Hoa chẳng có chút gợn sóng nào, trong lòng bàn tay dường như đang nắm chặt thứ gì đó, không mảy may quan tâm ra hiệu cho hắn ta lui ra, \”Chẳng lẽ, ngươi còn muốn ta đi cự tuyệt Thái tử điện hạ à?… Cùng lắm cũng chỉ là tìm thuốc mà thôi, ngươi và ta cẩn thận, không để bị phát hiện là được. Dù thật sự bị bệ hạ biết được, lẽ nào bệ hạ còn quản Thái tử điện hạ sủng hạnh ai, không sủng hạnh ai sao?\”

Kim Ngô Vệ nghe xong lời này, cảm thấy rất có lý, ôm quyền hành lễ, an tâm rời đi.

Hắn ta không phát hiện, thứ trong tay Ngôn Dụ Hoa, không phải thứ gì khác, mà đúng là chuôi chủy thủ từng bị Duyệt Cơ đâm vào bụng.

Vết máu bên trên sớm đã khô cằn, đông lại thành từng vết sẹo xấu xí chằng chịt.

\”Cứ chờ đó.\” Ngôn Dụ Hoa nhìn chằm chằm chữ \”Kỳ\” bị che dưới vết máu, ánh mắt chảy ra một tầng ý lạnh.

Lò sưởi bên chân y có một phong thư sắp cháy hết, ngọn lửa nhảy nhót, hoàn toàn nuốt chửng ba chữ \”Hạ Triều Sinh\”.

Rời khỏi thành Thượng Kinh, không quá ba ngày, Hạ Triều Sinh đã ngã bệnh.

Nói là \”bị bệnh\”, cũng không hẳn vậy, ý thức của cậu vẫn còn, chỉ là cơ thể suy yếu, không thể xuống xe ngựa tản bộ, so với ngày thường, có thêm vài lần ho ra máu mà thôi.

Hạ Triều Sinh tuy ảo não cơ thể mình yếu quá, nhưng cũng không tự oán trách.

Từ lúc sống lại, cậu đã biết phải đối mặt với cái gì, giờ phút này chỉ có tiếc nuối: \”Cửu thúc, người đi trước đi, đi cùng ta, chậm lắm.\”

Mục Như Quy nghe vậy, im lặng hồi lâu.

Cậu cảm giác được Cửu thúc đang do dự, khẽ cười nói: \”Quân tình khẩn cấp, sao còn không nỡ đi thế?\”

\”Chờ ta.\” Mục Như Quy không rối rắm nữa, nhẹ nhàng sờ gương mặt thon gầy của Hạ Triều Sinh, trước khi rời đi, đè cậu trong xe ngựa tùy ý hôn môi một hồi, mới rời đi không ngoảnh đầu lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.