[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 45 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 45

Hạ Triều Sinh ở Vương phủ chuẩn bị đến khí thế ngất trời chẳng hề hay biết, tâm tư nho nhỏ của mình đã bị cha mẹ biết, còn phái nhân mã chặn trước cửa thành.

Cậu suốt ngày ôm lò sưởi tay, chạy tới chạy lui theo Mục Như Quy, mãi đến một ngày trước khi đi, mới âm thầm viết một phong thư, bảo Hạ Hoa đưa đến tay Ngôn Dụ Phong.

Đêm đó Ngôn Dụ Phong nhận được tin, mật đàm cùng huynh trưởng đến tận khi chân trời hửng sáng, mà thống lĩnh Kim Ngô Vệ, Ngôn Dụ Hoa, sau khi quay về hoàng thành, trong lòng đã có tính toán.

Hết thảy trông như đều đã được an bài thỏa đáng, trước khi đi, trước cửa Vương phủ bỗng xuất hiện một Hạ Ngọc chẳng còn ra hình người.

\”Xin tha mạng… Xin tha mạng!\” Hạ Ngọc che lại gương mặt chồng chất vết thương, hơi thở mong manh kêu khóc.

\”Mang người vào trong đi.\” Mục Như Quy bảo vệ Hạ Triều Sinh sau lưng, ra hiệu cho Hồng Ngũ đuổi hết những người chen chúc xem náo nhiệt trước cửa, \”Phái người mang hành lý đi trước, bổn vương và Vương phi sẽ xuất phát sau.\”

Hạ Ngọc nhanh chóng được người mang vào Vương phủ, lão Lý cũng xách theo hòm thuốc trong hình phòng chạy tới.

\”Tránh ra, tránh ra, để ta xem xem.\” Lão Lý ngồi xổm trên mặt đất, điểm qua những huyệt lớn của Hạ Ngọc, vừa kiểm tra thương thế trên người hắn ta, vừa vui tươi hớn hở nhắc mãi, \”Xương sống của hắn là do ta đánh gãy rồi nối lại, còn đôi mắt này… Ây dà, dù chưa tổn thương đến gốc rễ, nhưng xung quanh hốc mắt đều là vết sẹo, chắc là bị người dùng chủy thủ rạch qua nhiều lần, sau đó dùng thuốc tốt chữa khỏi… Những nơi khác trên người đều có vết thương, nhưng tính mạng lại không có gì đáng lo.\”

\”Vương gia, thuộc hạ lập tức dẫn hắn xuống chữa trị, có được không?\”

Mục Như Quy nghe vậy, cũng không trả lời, mà quay sang nhìn Hạ Triều Sinh.

Chỉ thấy cậu nhìn chằm chằm Hạ Ngọc, cau mày, như đang chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn.

Mà Hạ Ngọc nằm trên mặt đất, sau khi nghe thấy hai chữ \”chữa trị\”, đột nhiên run rẩy như bị động kinh, nước mắt nước mũi giàn giụa trên mặt, cơ thể không ngừng bốc lên mùi tanh hôi.

Hắn ta bụm mặt kêu khóc trước sự ghét bỏ tránh né của mọi người: \”Ta biết sai rồi, ta thật sự biết sai rồi… Ta không giống tiểu Hầu gia, ta chẳng có chút nào giống tiểu Hầu gia!\”

\”Vương gia, hắn đang nói gì vậy?\” Lão Lý xách hòm thuốc nhảy đến bên cạnh Mục Như Quy, \”Giống hay không giống cái gì?\”

Hạ Triều Sinh cũng không nghe rõ, cậu cúi người tới gần Hạ Ngọc, nghiêm túc nhìn gương mặt đã sớm không thể nhìn ra những đường nét cũ: \”Ngươi nói cái gì?\”

\”Ta… Ta…\” Hạ Ngọc trợn tròn mắt, ánh đỏ trước mắt tan đi, ánh sáng chói lòa rực rỡ tản ra, hắn ta thấy rõ gương mặt tuấn mỹ vô song ấy.

Đó là gương mặt mà hắn ta nằm mơ cũng muốn có được.

Cũng là khởi nguồn cho ác mộng của hắn ta.

Mấy ngày nay, mộng đẹp của Hạ Ngọc đã hoàn toàn bị đập nát.

Mục Như Kỳ nhốt hắn ta trong phòng ngủ, chẳng hề yêu chiều như hắn ta mong đợi, mà dùng một thanh chủy thủ, hủy hoại gương mặt mà hắn ta quý trọng nhất.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.