[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 44 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 44

\”Cửu thúc?\” Hạ Triều Sinh dù có trì độn đến đâu, cũng phát hiện ra sự khác thường của Mục Như Quy.

Cậu thoát khỏi vòng tay của Cửu thúc, buồn bực ngẩng đầu lên: \”Xảy ra chuyện gì sao?\”

\”Không có chuyện gì.\”

\”Nói không có chuyện gì, vậy nhất định là có!\”

\”Triều Sinh…\”

\”Cửu thúc từng nói có chuyện gì cũng sẽ không dối gạt ta, lẽ nào người muốn nuốt lời sao?\” Hạ Triều Sinh nhớ tới những lời Mục Như Quy đã nói trước tửu lầu, buồn bực chất vấn, \”Có phải cả tộc Tần thị uy hiếp người không?\”

Cậu càng nói, càng cảm thấy có lý.

Vừa rồi khi Cửu thúc đi ra từ tửu lầu, ngữ khí đã lạnh lẽo, nhất định là chuyện trao đổi với Tần đại nhân không thành.

Hiện tại Mục Như Quy có thể có chuyện gì cần sự hỗ trợ của Tần thị?

Chỉ có… mỗi chuyện mưu quyền soán vị.

\”Ta đi tìm Tần Hiên Lãng.\” Hạ Triều Sinh nghĩ đến đây, lập tức xoay người.

Mục Như Quy nhanh tay lẹ mắt giữ chặt tay cậu, trong mắt dâng lên chút ánh sáng yếu ớt, lệ khí trên mặt cũng tan đi.

Cửu Vương gia của Đại Lương vốn là người tuấn tú, chỉ là hung danh vang xa, khóe mắt lại có một vết sẹo dữ tợn, nên mới không có ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt hắn. Ngoại trừ Hạ Triều Sinh.

Hạ Triều Sinh ngẩng đầu lên, nhìn ngũ quan sắc sảo của Cửu thúc, gò má ửng đỏ: \”Cửu thúc, người tin ta đi, Tần thị chẳng có gì đáng sợ.\”

\”Ừ.\” Mục Như Quy ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng xoa đầu.

Ghen ghét trong lòng cũng dần tiêu tan.

Mục Như Quy nghĩ, dù Hạ Triều Sinh đã trải qua chuyện gì với Thái tử, chỉ cần sau này trong lòng em ấy có mình, chẳng phải đã đủ rồi ư?

Nhưng lúc này, Mục Như Quy đã xem nhẹ bản tính tham lam của loài người.

Sau này, hắn sẽ còn muốn nhiều hơn thế nữa.

Nếu đã nhắc đến Tần Hiên Lãng, Hạ Triều Sinh nhanh chóng không chịu nổi nữa, nói muốn đi gặp tiểu công tử của tộc Tần thị một lần.

Cậu nói gì, Mục Như Quy đều đồng ý, lập tức cầm lấy lò sưởi tay, đưa qua: \”Đi.\”

Hạ Triều Sinh vui vẻ nhận lấy, lôi kéo tay Cửu thúc đi tới tiểu viện Tần Hiên Lãng nghỉ ngơi.

Người hầu không kịp thông báo, trong viện lập tức truyền đến tiếng la to của Tần Hiên Lãng: \”Ta là người của Tần gia, vậy mà Cửu Vương gia lại nhét ta vào một cái sân hoang vu thế này, đúng là…\”

Nhóm người hầu nghe vậy, cho rằng y muốn oán hận, đồng loạt lộ ra vẻ mặt bất mãn.

Nào ngờ, Tần Hiên Lãng dừng một chút, hứng khởi cười to: \”Đúng là mưu tính sâu xa, dùng hành động này để mài giũa tâm trí của ta!\”

Nhóm người hầu: \”…\”

\”Nếu kẻ khác thấy ta là người của Tần thị, nhất định sẽ nịnh nọt không ngừng, chỉ có mỗi Vương gia, chẳng những sắp xếp cho ta ở trong một cái phòng rách nát thế này, còn mặc kệ không hỏi tới…\”Ngữ khí Tần Hiên Lãng kích động, \”Nỗi khổ tâm này, thực sự khiến người cảm động!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.