[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 43 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 43

\”Đều tại ngươi, đều tại ngươi!\” Mục Như Kỳ múa may trường kiếm trong tay như thể điên rồi, Hạ Ngọc nhanh chóng ngã xuống trong vũng máu.

\”Đều tại ngươi, cô mới có thể mất đi Triều Sinh! Đều tại ngươi, cô mới có thể ra nông nỗi này… Đều là tại ngươi!\” Mắt thấy hai mắt Thái tử đỏ đậm, hành vi điên khùng, người hầu trong Đông Cung căng da đầu liên tục nhào qua, hô to \”Điện hạ\”, kéo người vào phòng ngủ.

Trường kiếm nhuộm đỏ máu trong tay Mục Như Kỳ chật vật rơi xuống đất, các cung nhân loạn thành một đám, chỉ có chính gã, ánh mắt dần dần tỉnh táo lại một chút.

Đèn trong cung đình lay động, tiếng nghị luận khi thấp khi cao.

Gã nghe có cung nhân sợ hãi nói: Thái tử điên rồi.

Cũng có cung nhân thổn thức không thôi: Điện hạ được thương yêu nhiều năm, chưa từng bị cấm túc ở Đông Cung, điên khùng như vậy, về mặt tình cảm có thể tha thứ.

Mục Như Kỳ nằm trên giường, không ngừng cười lạnh.

Gã làm gì để ý chuyện cấm túc?

Thân thể phụ hoàng dần dần suy kiệt, ngôi vị hoàng đế sớm muộn gì cũng sẽ truyền tới tay gã, cho dù có bị cấm túc đến khi trời đất sụp đổ, thì có sao đâu chứ?

Gã chỉ là bỗng nhiên nhận ra rằng, ở trong lòng mình, Hạ Triều Sinh thế mà lại không phải một món đồ chơi có thể tùy tiện vứt bỏ.

Sự không cam lòng và phẫn uất trong lòng từ lúc sống lại cho đến giờ cuối cùng đã tìm được lý do.

Cả người Mục Như Kỳ lạnh như băng, sự hối hận vừa mới dâng lên đã gây ra sóng gió động trời.

Sao lại không giống như kiếp trước, an tâm chờ Hạ Triều Sinh đào hôn, chạy tới Đông Cung chứ?

Sao lại không giống như kiếp trước, giấu Hạ Ngọc ở Đông Cung, chờ đến khi mọi việc kết thúc, trấn an Hạ Triều Sinh cho thật tốt?

Đúng vậy, dù đã đến lúc này, Mục Như Kỳ hối hận, cũng không phải không cho Hạ Triều Sinh một trái tim chân thành.

Gã tự cao, còn ti tiện tự ngẫm lại bản thân trong quá khứ, đổ hết mọi sai lầm lên đầu Hạ Ngọc.

Mục Như Kỳ bắt đầu nhớ lại lần đầu gặp Hạ Ngọc.

Nếu Mục Như Kỳ không nhớ nhầm, đó là vào một hôm trời âm u, khi gã chưa được sách phong làm Thái tử, bởi vì chịu không nổi yêu cầu hà khắc của Tần Hoàng hậu, nên đã mang theo mấy khối bạc vụn, giận dỗi tự mình rời khỏi hoàng thành.

Hoàng tử sống trong nhung lụa từ nhỏ đến lớn, chỉ mới ra cung có hai lần.

Lần đầu, là nghi thức tế lễ của hoàng gia, gã được Tần Hoàng hậu ôm trong lòng, đi cùng nghi trượng mênh mông cuồn cuộn của Lương Vương lên Huyền Thiên Quan ở trên núi.

Lần thứ hai, là lúc xuân săn Li Sơn, gã cưỡi trên một con ngựa quý vừa mới thuần phục, diễu võ dương oai xuyên qua chợ.

Gã sinh ra tôn quý, chẳng thèm để bá tánh tầm thường vào mắt, mãi đến khi tự mình rời khỏi hoàng thành, bỏ đi lớp vỏ hoàng tử quý giá bên ngoài, gã mới biết được, người ngoài cung lạnh nhạt vô tình đến nhường nào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.