[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc – Chương 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-Edit] Sống Lại Thành Trân Quý Trong Tay Đế Vương – Tứ Mặc - Chương 42

Sắc mặt Tần đại nhân lúc xanh lúc trắng, xấu hổ đứng cạnh xe ngựa, mãi đến khi người hầu bên cạnh nhắc nhở mới lấy lại tinh thần, lúng túng nói: \”Thỉnh an Vương phi.\”

Sao mà ông ta ngờ được người trốn trong xe ngựa của Vương gia không phải đứa con không biết cố gắng của ông ta, mà là Hạ Triều Sinh có mối quan hệ cực kỳ tệ với Mục Như Quy trong lời đồn?

Tâm tình Hạ Triều Sinh cũng chẳng tốt hơn Tần đại nhân là bao.

Cậu trốn vào xe ngựa của Cửu thúc là vì ngại ngùng, kết quả người vừa mới chui vào, đã bị \”kẻ bắt cóc\” ẩn mình trong xe ngựa hung hăng tóm lấy, cổ cũng bị chủy thủ kề sát vào.

Cơ thể Hạ Triều Sinh tuy đã tàn, nhưng dù sao cũng xuất thân từ phủ Hầu, sửng sốt trong chớp mắt, đã theo bản năng nhanh nhẹn trở tay, khống chế cái tay bên gáy.

Kẻ bắt cóc hiển nhiên không ngờ cậu còn sức phản kháng, hơn nữa võ công của tên đó không cao, vậy mà thật sự bị Hạ Triều Sinh phản đòn, giữ chặt trong xe ngựa.

Màn xe lay động, chiếu sáng một gương mặt non nớt.

Hạ Triều Sinh nheo mắt lại, cúi người tới gần.

Sợi tóc mềm mại rũ bên trán Tần Hiên Lãng, ánh sáng quá mờ, cậu không hề phát hiện gò má xanh xanh tím tím ửng hồng vì xấu hổ, buồn bực của Tần Hiên Lãng, chỉ cảm thấy người trước mặt có chút quen thuộc, kiếp trước bản thân nhất định đã từng gặp qua.

Rốt cuộc là đã gặp lúc nào?

Hạ Triều Sinh rơi vào trầm tư.

Sau khi cậu chết, chỉ có thể đi theo Mục Như Quy, người đã thấy chắc chắn là người Mục Như Quy từng gặp, vậy thiếu niên bị đánh đến mức không còn ra hình người, ngay cả chủy thủ cũng không biết dùng là…

\”Ngươi là ai?\” Hạ Triều Sinh đoạt lấy chủy thủ, trở tay đặt bên gáy thiếu niên.

Cơ thể Tần Hiên Lãng khẽ căng cứng, không ngờ vị trí của mình và Hạ Triều Sinh lại thay đổi nhanh đến vậy, xấu hổ buồn bực vô cùng, nhưng cũng không nhịn được lén lút ngắm nhìn gương mặt của cậu.

Mọi người đều nói tộc Bùi thị sinh ra vô số mỹ nhân, từ trước đến nay Tần Hiên Lãng đều khịt mũi coi thường.

Trong mắt y, dung mạo cũng chỉ là vẻ bề ngoài, dù có xinh đẹp đến đâu, nhưng bên trong chỉ ẩn chứa một linh hồn chỉ nhớ đến tình yêu, không hề sâu sắc, vậy có ích gì?

Thế nên Tần Hiên Lãng coi thường Hạ Triều Sinh.

Đẹp thì đẹp đó, nhưng lại chẳng có linh hồn, không đáng nhắc đến.

Mà nay…

Cửu Vương phi đang khống chế y rõ ràng không cao lớn hơn y là bao, thân thể cũng hệt như lời đồn đại, suy nhược ốm yếu, dù tay cầm chủy thủ, cũng thỉnh thoảng ho khan.

Nhưng ngón tay Hạ Triều Sinh lại đầy sức lực, lúc ho khan, thà cứa phải yết hầu của y cũng chẳng chịu buông tay.

Tần Hiên Lãng: \”…\”

Tần Hiên Lãng đau đớn, nuốt nước miếng: \”Ta là người của Tần gia!\”

Tần thị ở Đại Lương, ai không sợ chứ?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.