Những lời còn lại của Hạ Triều Sinh, Hắc Thất không còn mặt mũi nghe tiếp, nó lặng yên không một tiếng động ra khỏi tửu lầu, thấy Hồng Ngũ đang cho ngựa ăn, chần chờ bước lại gần.
\”Sao rồi, bình tĩnh chưa?\” Hồng Ngũ đem cỏ khô bỏ vào trong chuồng ngựa, \”Vương gia phạt ngươi cái gì?\”
Sắc mặt Hắc Thất lúc xanh lúc trắng, nín thở nói: \”Hai mươi quân côn.\”
\”Cũng được.\”
\”…Ở lại Thượng Kinh, không được về mười sáu châu U Vân.\”
\”Hả?\” Động tác Hồng Ngũ hơi dừng một chút, sau đó hiểu rõ, \”Nên vậy.\”
Hắc Thất khoanh tay, ngồi xổm trước chuồng ngựa, vừa xem Hồng Ngũ cho ngựa ăn, vừa thấp giọng lẩm bẩm: \”Ta chỉ không hiểu.\”
\”Không hiểu cái gì?\”
\”Không hiểu rốt cuộc tiểu Hầu gia có ý gì.\” Hắc Thất đá văng một nhánh cỏ ngựa lăn đến bên chân, \”Không lâu trước đây, rõ ràng ngài ấy còn muốn gả vào Đông Cung, trong mắt căn bản không có Vương gia chúng ta, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, sao lại…\”
Hồng Ngũ tiếp lời: \”Sao lại sinh ra ngăn cách với Thái tử chỉ trong vòng vài ngày?\”
Hắc Thất vội gật đầu liên tục.
\”Lẽ nào ngươi chưa nghe chuyện của Duyệt Cơ?\” Hồng Ngũ dường như đã sớm đoán ra nó sẽ hỏi vấn đề này, \”Tiểu Hầu gia là kiểu người gì, ngươi không biết à?\”
Tính tình Hạ Triều Sinh ngay thẳng, mạnh mẽ như lửa, khi muốn gả vào Đông Cung thì dốc hết sức lực, ngay cả mạng cũng có thể không cần.
Bởi vì cậu nghĩ Mục Như Kỳ là một phu quân tốt.
Nhưng hôm nay, bên cạnh Thái tử lại xuất hiện một nữ tử người Địch đang mang thai, mà lúc nữ tử người Địch bị bắt vào Đông Cung lại đúng vào lúc bệ hạ tứ hôn.
Trong lúc bản thân liều sống liều chết vì hôn sự, \”lang quân như ý\” lại say mê ấm áp mềm mại nơi giai nhân (*), dù là ai cũng không thể chấp nhận sự phản bội như vậy.
(*) QT là ôn nhu hương (温柔乡): ý chỉ nơi ấm áp, thoải mái, và đầy mê hoặc, đặc biệt liên quan đến nữ sắc. Đây là một cách diễn đạt mơ hồ, không mang tính chê bai cũng không mang tính khen ngợi (theo Baidu). Sau khi hỏi ý bạn mình thì mình quyết định edit thành \”ấm áp mềm mại nơi giai nhân\” thay vì để nguyên.
Huống chi là tiểu Hầu gia có tình có nghĩa?
Không ghi hận Thái tử điện hạ đã là cậu rộng lượng rồi.
\”Người khác không hiểu được chuyện này thì cũng đành thôi.\” Hồng Ngũ vỗ nhẹ bả vai Hắc Thất, nét mặt nghiêm túc, \”Ngươi và ta thường xuyên hầu hạ bên cạnh Vương gia, về sau không được suy nghĩ linh tinh nữa.\”
\”Nhưng nghiệp lớn của Vương gia…\” Hắc Thất cũng nghĩ đến điểm này, hổ thẹn cúi đầu, lát sau lại không cam lòng cắn răng, \”Nếu Vương phi biết, liệu có…\”
\”Vương gia có suy tính của Vương gia.\” Hồng Ngũ nghe được lời nói tràn ngập sự không tín nhiệm của nó, không nhịn được nhíu mày, \”Hắc Thất, thế cục hiện tại trong triều, Vương gia nhìn rõ hơn ta và ngươi. Vương phi xuất thân từ phủ Hầu, cũng không phải kẻ đầu đường xó chợ, sao ngươi cứ luôn không yên tâm vậy?\”