Mang kiếm thượng triều là điều tối kỵ trong cung.
Thái tử mang chủy thủ vào cung, còn đâm nữ tử người Địch đang mang cốt nhục của mình bị thương, chuyện này truyền thẳng tới tai Lương Vương, Lương Vương lập tức lảo đảo lùi về sau vài bước, nếu không phải có cung nhân đỡ, thì đã ngã ngồi trên nền tuyết.
\”Sao lại… lại…\” Trước mắt Lương Vương liên tục tối sầm.
Lúc trước trên triều, chuyện Mục Như Kỳ bôi nhọ Cửu Vương gia Mục Như Quy, vất vả lắm mới dùng hình phạt có lệ \”cấm túc một tháng\” đè xuống, giờ lại thêm một tội mang chủy thủ vào cung, rồi một tội đâm người bị thương, còn bao che kiểu gì nữa?!
\”Nó muốn làm trẫm tức chết mà!\” Lương Vương vịn tay Trường Trung, suy sụp thở dài, \”Từ khi nào, nó là hoàng tử thích hợp kế thừa ngôi vị hoàng đế nhất trong lòng trẫm, bây giờ… lại gây ra rắc rối lớn đến vậy, đúng là… đúng là… Hoang đường!\”
\”Chẳng lẽ mấy năm nay trẫm đã nhìn lầm rồi sao? Chẳng lẽ Ngũ hoàng tử…\”
Trường Trung nghe vậy, vội vàng vẫy lui người hầu, tiến đến trước mặt Lương Vương, nói nhỏ: \”Bệ hạ, trong cơ thể Ngũ hoàng tử đang chảy dòng máu người Địch đó ạ!\”
Lương Vương lặng im không nói.
Trường Trung lặng lẽ quan sát sắc mặt Lương Vương, âm thầm suy đoán tâm ý của đế vương.
Ở nơi xa trong cung, bọn thái giám cung nữ vội vàng qua lại, trong tay bưng thau đồng và khăn nhuộm máu đỏ tươi.
\”Có mấy ai biết trong thân thể Húc Nhi có máu người Địch chứ?\” Đồng tử Lương Vương hơi co lại, ánh mắt nhìn về phía cung nữ thái giám, \”Duyệt Cơ thế nào rồi?\”
\”Đã được sắp xếp ở một thiên điện gần đây, thái y cũng đến đó rồi.\”
\”Đứa con trong bụng ả dù sao cũng là huyết mạch hoàng thất ta.\” Lương Vương thoáng chốc như già nua đi nhiều, \”Năm đó, mẹ đẻ Húc Nhi cũng từng như vậy…\”
\”Bệ hạ!\” Mắt thấy Lương Vương sắp tiết lộ chuyện không nên nói, Trường Trung hoảng loạn mở miệng, \”Tai vách mạch rừng!\”
Lương Vương phút chốc hoảng hốt, thấy người hầu bên cạnh, ngoại trừ Trường Trung, đều đã lui ra xa mười bước, bèn chậm rãi lắc đầu: \”Thôi, Thái tử phạm sai lầm, để nó ở Đông Cung tự mình ngẫm lại đi, nghi thức tế lễ năm nay đều giao cho Húc Nhi xử lý đi.\”
\”Nô tài đã biết.\” Trường Trung đè sóng to gió lớn trong đáy mắt xuống, trong lòng hiểu rõ, cán cân trong lòng Lương Vương đã không còn nghiêng về phía Thái tử nữa, \”Vậy còn Vương gia và tiểu Hầu gia…\”
\”Thái tử bị cấm túc, cho dù đứa con của Hạ Vinh Sơn có đi Thái Học, thì có thể làm gì?\” Thể xác và tinh thần của Lương Vương đều đã mệt, không rảnh bận tâm chuyện tứ hôn trước đây nữa, để Trường Trung đỡ tay, tiếp tục đi về phía trước, \”Đến cung của Hoàng hậu đi, trẫm có rất nhiều chuyện muốn nói với nàng.\”
\”Bãi giá cung Phượng Tê!\”
………
—— bang!